Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1157 lượt.
uấn băng của mình, đó còn không phải là kiệt tác của anh sao? Anh ta ngoại trừ dễ dàng thương tổn mình lại còn hạn chế mọi thứ của mình, vừa nghĩ tới đã tức sôi máu.
“Mới nằm viện một ngày, lá gan đã lớn ra không ít.” Lãnh Ngạo đặt xì gà xuống, nhả ra một vòng khói.
“Ngạo, thật xin lỗi, là vì em ngủ không ngon nên tâm tình không tốt, nói chuyện không nên nói.” Biết mình nói sai, Thước Tiểu Khả mềm nhũn ra.
“Quên đi, lần này tôi tạm tha cho em, hi vọng không có lần sau.” Dập xì gà, Lãnh Ngạo nhìn thẳng cô từ màn hình, “Nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Tín hiệu bị ngắt, Thước Tiểu Khả vẫn nhìn màn hình như cũ, suy nghĩ lời anh nói, nào có tâm tình ngủ nữa.
Lúc Thước Tiểu Khả và Lãnh Ngạo ngắt video, một bóng dáng lặng lẽ từ trong phòng đi ra.
Xung quanh là biển rộng trắng xóa, sóng biển cuồn cuộn vỗ vào đá ngầm làm dâng lên tầng tầng bọt sóng. Anh đứng lên chỗ đá ngầm cao nhất, từ trên cao nhìn xuống biển rộng bao la.
Tiếng sóng vỗ rì rào, tâm trí anh đang ở chỗ Thước Tiểu Khả, cô bé đó là người anh nhìn lớn lên nhưng vẫn không thể làm anh an tâm.
Anh muốn mau mau kết thúc công việc để đến bệnh viện chăm sóc cô.
“Thiếu chủ, khu mỏ bên kia đã khai công, có cần tới xem một chút hay không?” Lãnh Hổ đứng sau lưng anh, âm thanh không cao không thấp.
“Lãnh Hổ, những người này có thể tin được không?” Từ trước đến nay Lãnh Ngạo luôn làm việc cẩn thận, đặc biệt là hành động khai thác lần này, liên quan đến kim cương quý báu nhất thế giới, ngoại trừ đảm bảo thi công thuận lợi còn phải đảm bảo kim cương khai thác xong không bị trộm đi. Mà anh thì không biết gì về kim cương cả, nếu dùng phải người không đáng tin thì anh sẽ vừa mất vợ lại còn thiệt binh.
“Thiếu chủ, người đã nghe qua kim cương Cullinan chưa?” Lãnh Hổ cúi đầu hỏi.
“Kim cương lớn nhất thế giới.”
“Người nhìn cậu thanh niên mặc thường phục bên trái kia xem.” Lãnh Hổ chỉ về một hướng.
Lãnh Ngạo nhìn qua, đó là một bóng lưng ngăm đen rắn chắc, không nhìn được chính diện, không thấy tướng mạo, chỉ thấy bóng dáng này rất cường tráng nhưng lại không hề thô kệch.
“Hắn là nhân vật lớn nào sao?”
“Hắn ta là Đỗ Uy Lợi, tổ tiên hắn đều dựa vào việc khai thác kim cương để sống, hơn một trăm năm trước là người đã phát hiện ra kim cương Cullinan sớm nhất, tổ tiên hắn cũng vì khai thác thành công mà thanh danh lan xa, mà tổ phụ hắn, cha hắn bao năm qua đều là nhân tuyển trong thế giới khai thác kim cương.” Lãnh Hổ từ từ nói, mục đích là muốn nói đến kinh nghiệm phong phú của đời cha Đỗ Uy Lợi.
Lãnh Ngạo nhíu mày, người thanh niên Đỗ Uy Lợi này cũng có chút lai lịch.
“Vậy tại sao không chọn cha hắn?”
“Cha hắn ta vì bệnh nặng mà vẫn còn đang trị liệu nên hắn mới được chọn.” Lãnh Hổ hiểu băn khoăn của anh, “Thiếu chủ, đừng nhìn hắn trẻ tuổi, lúc nhỏ hắn rất hay đi theo cha hắn tham gia khai thác mỏ, hơn nữa hắn còn mang theo một nhóm người đã khai thác mỏ nhiều lần trước đó, cũng rất có phẩm đức nghề nghiệp.”
“Ngược lại tôi muốn xem thử Đỗ Uy Lợi này có gì hơn người.” Lãnh Ngạo dùng người tương đối cẩn thận, sẽ không vì một ít lời của tâm phúc đã dễ dàng tin tưởng, “Gọi hắn tới đây.”
Không tới mười lăm phút Lãnh Hổ đã dẫn Đỗ Uy Lợi tới.
Lãnh Ngạo nhìn vẻ ngoài người này, làn da không phải màu đen bình thường, ngũ quan tương đối tinh xảo. Trong ấn tượng của anh, một người quanh năm khai thác ngoài trời hẳn phải có bộ dạng cao lớn thô kệch mới phải, nhưng anh ta lại giống như một sĩ quan khỏe mạnh hơn.
“Đỗ Uy Lợi, lần này vất vả cho anh rồi, nếu nơi này có thể khai thác ra kim cương thành công, tôi ngoại trừ tăng cho anh số tiền thuê đáng kể, còn có thể giao việc khác cho anh làm.” Lãnh Ngạo khó được nói một câu dài như vậy với người xa lạ.
Tháo chiếc mũ màu xanh xuống, Đỗ Uy Lợi nhìn chăm chú nhân vật hắc đạo nổi tiếng trước mắt, gương mặt khiêm tốn, vừa nhìn đã biết là một người từng trải.
Anh từ nhỏ đã theo cha đi khai thác kim cương, đã từng gặp ông chủ là nhân vật lớn có máu mặt nhưng không có ai có bối cảnh hắc đạo, anh vẫn tưởng rằng ông vua hắc đạo là một tên thô tục, không ngờ lại anh tuấn như thế.
“Thiếu chủ là người lợi hại, muốn được anh chia cũng không thể dễ dàng được.”
Lời này vừa nói ra Lãnh Hổ đã toát mồ hôi lạnh, nghe nói Đỗ Uy Lợi này là một người kiêu ngạo tự cao, bây giờ gặp quả nhiên không phải giả.
Ánh mắt sắc bén của Lãnh Ngạo quét về phía Đỗ Uy Lợi, bốn mắt nhìn nhau nhưng lại không có lửa giận như dự liệu.
“Trong đám người tôi thuê, anh là người đầu tiên dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với tôi.”
“Đó là vì tôi có tư cách dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.” Đỗ Uy Lợi gần như là tiếp lời anh ngay lập tức, có thể thấy được tư duy người này tương đối nhanh nhẹn.
Lãnh Ngạo không kìm được vỗ tay, “Vậy anh nói tôi nghe xem anh có tư cách gì?”
“Tôi có công nghệ kỹ thuật tinh xảo và kinh nghiệm phong phú để khoan mỏ, người của tôi đều là công nhân có tay nghề khai thác quặng siêu việt, tôi có thể kh