Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.

iến thiếu chủ trở thành người giàu nhất thế giới chỉ trong một đêm.” Lúc Đỗ Uy Lợi mở lời, gương mặt không có biểu tình gì, thậm chí ngay cả mắt cũng không nháy một cái.
“Rất tốt!” Lãnh Ngạo đi một vòng quanh anh ta, “Có thể là người có khí phách như thế, tôi tin anh cũng là một người trung thực.” Anh đứng lại, vươn tay, “Hợp tác vui vẻ.”
Đỗ Uy Lợi cũng vươn tay, vẻ mặt có chút hứng thú, đến khi hai lòng bàn tay chạm nhau anh mới hơi mỉm cười.
__
Thước Tiểu Khả đã ở bệnh viện được bốn ngày, mấy ngày nay ngoại trừ bác sĩ Lăng đến kiểm tra phòng thì không hề thấy những người khác. Có bài học mấy ngày trước, cô cũng không dám nói gì nhiều với anh, đề tài chủ yếu liên quan đến vết thương ở chân.
Lúc này Lăng Thiên đã tháo lớp băng trên chân cô ra, nhẹ nhàng nhéo nhéo cổ chân cô hỏi: “Còn đau không?”
Cô lắc đầu.
“Rất tốt, tiếp theo em có thể xuống đất vận động, nhưng thời gian không thể quá dài, chỉ mười phút là được.” Lăng Thiên ném băng gạc đi, nhún vai.
Thước Tiểu Khả được hộ lý Tiểu Trịnh đỡ đứng lên từ xe lăn, lúc bắt đầu chạm đất cô còn có chút băn khoăn, cau mày hỏi: “Bác sĩ Lăng, em thật sự có thể đi được sao?”
Lăng Thiên cười nhẹ, gật đầu.
Nụ cười của anh rực rỡ như ánh nắng đầu xuân khiến Thước Tiểu Khả ngẩn ra trong giây lát.
“Bước đầu tiên chạm đất, cuộc sống hoàn toàn mới của em sẽ bắt đầu.” Lăng Thiên vô ý thức giả dụ khiến tâm tình của cô dâng lên.
Cuộc sống hoàn toàn mới!
Đúng vậy, cô đã mười sáu tuổi, vài năm nữa cũng sẽ trưởng thành, không thể nào ở mãi trong lồng giam của Lãnh Ngạo được, cô muốn tự do, cô muốn trải qua cuộc sống như người bình thường!
Ôm ý nghĩ như vậy, cô rốt cuộc dũng cảm đặt chân xuống đất.
Mới đầu có hơi đau, sau đó Lăng Thiên khích lệ cô: “Cứ can đảm bước một bước đầu tiên đi, em sẽ phát hiện con đường phía trước rất rộng mở.”
Thước Tiểu Khả nghe anh khích lệ, gật đầu một cái, sau đó kiên định bước đi.
Mặc dù có chút đau nhưng cô vẫn nhịn được.
Hộ lý Tiểu Trịnh sợ cô ngã xuống, giữ chặt cô không dám buông tay.
Tiểu Khả quay đầu căm tức nhìn dì ta, “Buông tay ra, để tôi tự đi!”
Tiểu Trịnh nhìn Lăng Thiên một cái, có chút khó xử.
Lăng Thiên vẫn treo nụ cười thiên sứ trên môi như cũ, “Tiểu Trịnh dì buông tay đi, cô ấy sẽ đi được mà.”
Nghe lời bác sĩ nói, Tiểu Trịnh lúc này mới buông tay, nhưng dì vẫn không thấy yên tâm, dì sợ nếu như Thước tiểu thư có sơ xuất gì thì dù dì có kiếm thêm được nhiều tiền nữa cũng không có mạng để dùng.
Thước Tiểu Khả được giải thoát, tựa như lấy được tự do mà buông lỏng toàn thân. Cô nhịn đau, bước đi từng bước, mặc dù lúc bắt đầu có chút khó khăn nhưng nhìn Lăng Thiên mặc một bộ y phục trắng phía trước, cô cảm thấy con đường lớn tự do như ở ngay trước mắt.
“Rất tốt, đi thêm mấy bước nữa tới chỗ anh đi.” Lăng Thiên không ngờ bề ngoài Thước Tiểu Khả yếu ớt nhưng nội tâm lại mạnh mẽ như thế, những bệnh nhân giống như vậy được anh chữa trước kia, lần đầu tiên bỏ băng bước xuống đất cũng không có ai dũng cảm giống như cô.
Nhìn cô từng bước khó khăn đi về phía mình, dung nhan xinh đẹp kia bây giờ nhiều hơn mấy phần kiên định, mấy phần ương ngạnh. Tiểu cô nương mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng nhất định là người có chuyện cũ, nếu không cũng sẽ không có nội tâm mạnh mẽ như thế.
Thước Tiểu Khả chịu đau đi tới trước mặt Lăng Thiên, một khắc đó cô tựa như con chim nhỏ lấy được tự do bay vào lòng anh.
Lăng Thiên biết cô không chịu nổi nên đưa tay đỡ lấy cô.
“Em rất dũng cảm, chỉ cần mỗi ngày đi mười phút như vậy thì rất nhanh em sẽ có thể đi lại được như người bình thường.” Đỡ cô dậy, ánh mắt anh sáng rực rỡ.
“Cám ơn bác sĩ Lăng, em nhất định sẽ cố gắng.”
Tiểu Trịnh bên cạnh nhìn hai người đứng sát nhau như vậy, sắc mặt xanh lét, ho khan nói: “Thước tiểu thư, tôi đỡ cô đi.”
Lăng Thiên lúc này mới buông cô ra, nhìn Tiểu Trịnh đỡ cô ngồi vào xe lăn.
Anh chỉnh lại áo khoác trắng, “Nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai anh trở lại.”
Lúc anh xoay người, Thước Tiểu Khả hỏi: “Bác sĩ Lăng, tôi muốn gặp Đản Đản, anh có thể dẫn nó đến đây chơi với tôi một lúc được không?”
Vừa nói thế, dưới lầu đã truyền đến giọng trẻ con non nớt: “Chị ơi, chị ơi, chị đang ở trên lầu sao?”
Là giọng nói của Đản Đản, Thước Tiểu Khả chuyển xe lăn tới bên cửa sổ thì thấy một đứa bé đang ôm bóng cao su đứng đó, dưới ánh mắt trời, mái tóc ngắn hơi xoăn, mặc áo thun màu trắng, quần cụt, so với mấy ngày trước càng có nhiều sức sống hơn.
“Đản Đản, chị ở đây.” Cô vẫy vẫy tay với thằng bé.
Lăng Thiên cười nói: “Xem ra anh phải xuống đó mang tiểu tử kia lên rồi.”
“Vậy còn thất thần ở đó làm gì, còn không mau đi đi, bác sĩ Lăng!”
Không tới hai phút Đản Đản đã được Lăng Thiên dẫn lên lầu, lúc giao thằng nhóc cho Thước Tiểu Khả, anh nói: “Đản Đản, em ở đây chơi với chị, anh sẽ nói với mẹ em một tiếng.”
“Cám ơn anh Lăng!” Lúc này Đản Đản đã được Tiểu Khả ôm vào trong ngực, lời nói cũng rất lễ phép.
Hộ lý Tiểu Trịnh thấy là một đứa bé năm sáu tuổi thì cũng không suy nghĩ nhiều, Thước tiểu thư


Disneyland 1972 Love the old s