Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.

thích chơi cùng nó thì cứ để cô chơi đi, chỉ cần không phải bác sĩ Lăng đó là được.






Sau lần đó, thời gian Thước Tiểu Khả nằm viện cũng không còn nhàm chán nữa, ban ngày Lăng Thiên sẽ đến trông chừng cô xuống đất vận động mười phút, sau đó lại có Đản Đản đến chơi với cô.
Cờ vua, cờ tướng, cờ quân đội, chỉ mới mấy ngày Đản Đản đã dạy cô rất nhiều loại cờ, nếu đổi lại trên đảo thì đây là chuyện không thể nào.
Bởi vì ở cạnh Lãnh Ngạo, những thứ học được đều là lễ nghi thục nữ, những thứ cờ bé trai thích này cô vẫn chưa từng thấy qua.
Trong phòng bệnh sáng ngời truyền đến thanh âm cười vui của đứa trẻ.
Trên giường bệnh màu trắng, một cô gái và một bé trai ngồi xếp bằng cách một cái bàn nhỏ, trên bàn bày các quân cờ tướng màu đỏ và màu xanh, hai người đang hăng hái đánh cờ.
Ôm thân thể mềm mại của Đản Đản, Thước Tiểu Khả nhắm mắt lại nghịch ngợm nói: “Cam lòng thua cuộc, em hôn đi.”
Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng chu lên chạm vào gương mặt cô, một thanh âm thật to vang lên, sau đó mới không nỡ rời đi.
“Chị, mặt chị thật là thơm.” Đản Đản vẫn chưa thỏa mãn nói: “Như một cái bánh ngọt thơm ngào ngạt.
Tiểu Khả cưng chiều xoa mặt của thằng bé nói: “Mặt chị hôm nay cũng đã bị em hôn đến nát rồi, sau này còn ai dám cưới nữa chứ.”
Cô chỉ nói đùa, nhưng nghe vào tai đứa trẻ lại thành nghiêm túc.
“Không sao, để chú Lăng cưới chị!”
“Tại sao lại là chú ấy?” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này, trong đầu hiện lên nụ cười ấm áp của anh.
“Bởi vì chú Lăng không có bạn gái, mà chú đó cũng thích chị nữa.”
“Sao em biết chú Lăng thích chị?” Tiểu Khả ôm bé, vuốt vuốt cái mũi nhỏ của bé.
“Lúc chú Lăng nhìn chị ánh mắt sẽ sáng lên.” Đản Đản chớp mắt to, “Mẹ em từng nói, con trai nếu thích con gái thì ánh mắt của hắn ta sẽ sáng lên.”
“Em tiểu tử thúi này, sao chuyện gì cũng đều hiểu vậy hả.” Tiểu Khả vỗ vỗ đầu bé, tiểu tử này đã mang đến rất nhiều niềm vui cho cô trong thời gian nằm viện.
“Mẹ nói chú Lăng là người tốt, nếu ai làm vợ chú ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!”
Thanh âm chưa dứt, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói quen thuộc: “Tiểu Đản Đản lại đang nói xấu gì chú đấy hả?”
Hộ lý Tiểu Trịnh mở cửa, thấy Lăng Thiên một thân y phục trắng đứng bên ngoài.
Mấy ngày nay, anh ngoại trừ đến kiểm tra phòng lúc sáng sớm, buổi chiều cũng tới một lần, nguyên nhân rất đơn giản, anh muốn nhìn Tiểu Khả nhiều hơn một chút.
“Chú Lăng, chú cưới chị làm vợ được không?” Đản Đản đứng lên lớn tiếng nói.
Vừa rồi lúc thằng bé nói những lời này đã làm hộ lý Tiểu Trịnh cảm thấy sợ hãi, nhưng không nghĩ đến nó lại lớn tiếng hỏi lên như vậy, đoán chừng vệ sĩ ngoài cửa cũng nghe được rồi.
Dì biết quan hệ giữa Thước Tiểu Khả và Lãnh tiên sinh là vị hôn phu hôn thê, hơn nữa tình cảm của Lãnh tiên sinh cũng không giống như bình thường, nếu như những lời này bị Lãnh tiên sinh nghe thấy, đứa bé này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.
Lăng Thiên đi tới, ánh mắt vẫn dừng trên người Thước Tiểu Khả.
“Bác sĩ Lăng, Đản Đản còn nhỏ, đừng nghe nó nói bậy.” Tiểu Khả mặc dù chỉ mới mười sáu tuổi nhưng cũng đã trải qua việc nam nữ hoan ái, cô biết chuyện này không thể tùy tiện nói giỡn được.
“Em không có nói bậy.” Đản Đản nhảy xuống giường chạy đến bên người Lăng Thiên, kéo tay anh nói: “Chú Lăng, chị đẹp như vậy, rất xứng đôi với chú.”
Lăng Thiên cười thầm, đứa nhỏ này cũng trưởng thành sớm quá đi, Tiểu Khả đã có vị hôn phu, mình dù có thích cô đi nữa cũng không có cơ hội.
Anh sờ sờ đầu của bé nói: “Quấy rầy chị lâu như vậy rồi, nhanh về nhà đi thôi.”
“Chú Lăng.” Đản Đản không chịu buông tha, “Chú còn chưa nói có cưới chị hay không mà.”
Bây giờ cũng không có cách nào, Lăng Thiên nói: “Chuyện này không phải là chú quyết định được, cháu phải hỏi chị trước.”
Đản Đản lại chạy đến bên giường kéo tay Thước Tiểu Khả hỏi: “Chị, chị có đồng ý làm bạn gái chú Lăng hay không?”
Tiểu Khả hỏi: “Không phải là vợ sao? Sao lại biến thành bạn gái rồi?”
“Trước tiên làm bạn gái rồi mới thành vợ được.”
“Tiểu Khả cười cười, “Nhanh về nhà đi.”
“Không, chị vẫn chưa đồng ý mà.” Đản Đản là một đứa trẻ bướng bỉnh, chưa nghe cô đồng ý thì chưa chịu thôi.
Tiểu Khả suy nghĩ một chút nói: “Chị mới mười sáu tuổi, vẫn chưa thể có bạn trai được, nhưng chị và chú Lăng là bạn tốt.” Với một bé trai năm sáu tuổi, cô đương nhiên không thể nói mình đã có vị hôn phu. Nói xong cô quay đầu nhìn Lăng Thiên một cái, mỉm cười nhợt nhạt.
“Đản Đản, mau trở về đi, nghe lời.” Lăng Thiên thúc giục bé.
Nghe câu trả lời của Tiểu Khả, Đản Đản mất hứng cúi đầu, cũng không dám lại bướng bỉnh nữa, không thể làm gì khác hơn là nản lòng rời khỏi phòng bệnh.
Nhìn thằng bé rời đi, Tiểu Khả từ từ đứng dậy ngồi lên xe lăn, sau đó đến bên cửa sổ, vừa lúc thấy bóng lưng nho nhỏ của Đản Đản, cô bất đắc dĩ cười nói: “Đản Đản thật đáng yêu.”
“Một đứa trẻ bướng bỉnh lại trưởng thành sớm.” Câu nói của Lăng Thiên như có thâm ý khác.
Hộ lý Tiểu Trịnh thấy đứa