Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.
bé đã đi rồi, cũng không muốn hai người ở cùng nhau quá lâu nên chen vào nói: “Bác sĩ Lăng, mấy ngày nay anh cũng chịu khó tới đây thật nhỉ.”
Lời nói châm biếm khiến Thước Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái, dì ta le lưỡi, cúi đầu.
Lăng Thiên không thèm quan tâm, “Tiểu Khả, anh đưa em ra vườn hoa lớn cho khuây khỏa.”
Vườn hoa lớn trong lời Lăng Thiên là hoa viên trước bệnh viện, không phải là vườn hoa nhỏ dưới lầu.
Thước Tiểu Khả dĩ nhiên là cầu còn không được, nhưng nghĩ tới cảnh cáo của Lãnh Ngạo lúc rời đi, không thể không cự tuyệt, “Cám ơn, Tiểu Trịnh lúc rảnh có thể mang em tới đó giải buồn là được rồi.”
Lăng Thiên nghe ra cô cố ý từ chối mình, cũng không miễn cưỡng: “Hai ngày nay thuốc của em cũng sắp hết rồi, anh đi lấy thêm.” Lăng Thiên luôn cố gắng tìm đề tài.
“Cám ơn.” Ngoài hai chữ này, Thước Tiểu Khả thật không biết nói thêm gì nữa.
“Em nghỉ ngơi cho tốt đi, chút nữa anh sẽ mang thuốc tới.”
Tiểu Trịnh càng nghe càng thấy có gì không đúng, “Chuyện đưa thuốc này là việc của y tá, bác sĩ Lăng không cần tốn công đi tới đây một chuyến nữa đâu.”
“Tôi là bác sĩ của Thước tiểu thư, đây là trách nhiệm của tôi.” Đừng nhìn anh lúc bình thường ôn hòa với mọi người, lúc cần thiết anh cũng sẽ không nể mặt ai, đặc biệt là đối với hộ lý khó ưa này.
Thước Tiểu Khả lần đầu tiên thấy anh nổi giận, tính tình cũng rất thẳng thắn.
Cô không lên tiếng, lúc chuyển xe lăn quay người lại thì thấy bóng dáng màu trắng đã biến mất ngoài khe cửa rồi.
“Tiểu thư, thời gian nói chuyện video quy định của tiên sinh đã gần đến rồi.” Tiểu Trịnh cố ý nhắc nhở cô.
Thước Tiểu Khả lúc này mới nhớ lại, từ sau lần đầu tiên nói chuyện video với Lãnh Ngạo thì anh quy định năm giờ chiều mỗi ngày
là thời gian đối thoại. Cô nhìn đồng hồ trên tường, bốn giờ năm mươi phút, quả thật thời gian trôi rất nhanh.
“Dì đi lấy máy tính đến đây.” Nói xong cô lại bò lên giường, trên giường vẫn còn bàn cờ tướng, cô liền dọn dẹp lại.
Trong chốc lát giường đã gọn gàng sạch sẽ, thay vào đó là một cái laptop.
Màn hình bên kia là Lãnh Ngạo, dường như đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, chẳng qua lần này anh không dùng máy tính mà dùng điện thoại di động.
Sau lưng anh là biển, loáng thoáng còn có thể nghe được tiếng sóng biển rì rào.
“Khả nhi, thấy không? Sau lưng tôi là biển, cũng là nơi em muốn tới nhất.” Đây là câu nói đầu tiên của Lãnh Ngạo hôm nay.
Thước Tiểu Khả thầm nghĩ, mình nói mình muốn tới biển nhất khi nào, có nghĩ thế nào cũng không nhớ nổi.
Lãnh Ngạo thấy cô không nhớ ra, nghiêng đầu nói: “Lúc em ba tuổi, lần đầu tiên thấy biển trong sách đã làm ầm lên muốn tới biển chơi, em quên rồi sao?”
Ông trời ơi, chuyện hồi ba tuổi cô làm sao nhớ được chứ? Nhưng quái nhân kia lại cứ một mực nhớ rõ như vậy.
“Chuyện lâu như vậy em đã quên rồi.” Cô nhỏ giọng nói đồng thời nhìn xuống bàn phím, có thể cô đã từng muốn tới biển, nhưng lúc này cô lại muốn tự do hơn, lấy được tự do cô muốn đi đâu cũng đều có thể, chỉ cần không phải sống trên hòn đảo kia.
Ngẩng đầu lên lần nữa lại thấy màn ảnh đung đưa, Lãnh Ngạo đang di chuyển.
Mấy giây sau, sau lưng anh không còn là biển nữa mà là một ngọn núi, xung quanh có nhiều người qua lại.
“Thấy ngọn núi sau lưng tôi không?” Trong lời nói của Lãnh Ngạo mang theo vài phần tự hào.
“Thấy, không phải chỉ là một ngọn núi bình thường sao?” Thước Tiểu Khả không thèm để ý chút nào.
“Đừng xem thường ngọn núi này, nó có thể có kim cương quý giá đấy.”
Kim cương?
Nghe vậy Thước Tiểu Khả mới nhớ nguyên nhân anh không ở bệnh viện cùng mình, cô thật muốn cảm tạ ngọn núi sau lưng anh này, nó giúp anh xa cô một tháng.
“Chờ đến khi khai thác kim cương xong, tôi nhất định sẽ tự mình chế tạo một chiếc nhẫn đỏ cho em.” Ngữ khí của anh vô cùng chắc chắn, dường như đã nắm chắc việc khai thác này rồi.
“Vậy cũng phải rất lâu đi.” Cô thuận miệng nói, sắc mặt Lãnh Ngạo lại đột ngột thay đổi, “Em không tin năng lực của tôi?”
“Không phải không phải, em chỉ cảm thấy việc khai thác kim cương không đơn giản như vậy!” Tự biết mình nói sai, cô vội vàng giải thích, Lãnh Ngạo luôn rất nhạy cảm, đặc biệt là đối với cô, chỉ cần cô nói sai một chữ cũng sẽ làm anh tức giận.
“Em không tin cũng không sao, chờ một tháng sau em xuất viện tôi sẽ đưa em tới đây đi nghỉ, thuận tiện thăm vương quốc kim cương của tôi.” Lãnh Ngạo vừa nói xong đã nghe tiếng nổ ầm ầm.
Ngọn núi sau lưng anh bốc khói dầy đặc.
“Công nhân mỏ đang cho nổ núi đấy, không phải sợ.” Lãnh Ngạo vẫn bình tĩnh không hoảng hốt, đừng nói là nổ núi, cho dù sau lưng có người ám toán anh, anh vẫn có thể bình tĩnh xử lý như thường.
Thước Tiểu Khả không hề sợ vụ nổ này, mà là cảm thấy sợ với kỳ nghỉ tới vương quốc kim cương của anh một tháng sau.
Thật vất vả mới được sống cuộc sống bình thường trong một tháng, cô bây giờ không muốn trở lại bên cạnh anh nữa.
Không muốn thì không muốn, cô vẫn hiểu đời này cô không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay anh.
Lúc màn hình tối trở lại, cô nằm trên giường