XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1189 lượt.

vệ sĩ cũng không dám lên tiếng, may mà ở đây có cáng cứu thương, các công nhân thấy có người bất tỉnh thì đã sớm mang băng ca tới rồi, Thước Tiểu Khả cứ như vậy được đưa về phòng.
Đỗ Uy Lợi đúng là người dám làm dám chịu, anh theo sát phía sau, đã chuẩn bị xong phải nghe khiển trách.
__
Thư phòng lầu hai, máy tính đã sớm được đội vệ sĩ mở lên, bên kia màn hình Lãnh Ngạo đang ngồi thẳng, đôi mắt lóe ra ánh sáng kinh người, vẻ mặt âm trầm như đang nổi cơn thịnh nộ.
Mấy phút trước anh đã nghe được tin Thước Tiểu Khả bị Đỗ Uy Lợi đánh bất tỉnh, tin này khiến anh không thể nào giữ bình tĩnh được.
Khả nhi là người con gái của anh, muốn đánh thì cũng chỉ anh mới có tư cách, người đàn ông khác dám động vào cô chính là đối nghịch với anh.
Lúc anh còn đang đau lòng Khả nhi, trên màn ảnh đã xuất hiện gương mặt bụi bặm không thay đổi của Đỗ Uy Lợi.
Lãnh Ngạo vừa thấy anh ta, cơn giận liền dâng lên, đứng bật dậy vỗ mạnh vào bàn một cái, chấn động khiến máy tính cũng phải bay lên.
Đỗ Uy Lợi cũng là người kỳ quái, đứng trước lửa giận của Lãnh Ngạo mà vẫn xem như chưa có chuyện gì xảy ra, cả người trên dựa vào lưng ghế, còn lười biếng nhấc hai chân lên.
Hai người đàn ông cứ nhìn vào màn hình máy tính như vậy, buồn bực không lên tiếng.
Biết tình hình nghiêm trọng, thủ hạ của Lãnh Ngạo đã sớm rút lui, các hộ vệ khác cũng thức thời rời đi, trong gian phòng để máy tính, ngoại trừ hai người cũng chỉ còn lại ánh mắt hùng hổ dọa người.
Đối mắt gần mười phút, Lãnh Ngạo là người đầu tiên mở miệng: “Đỗ tiên sinh, anh cho rằng anh khai thác được khoáng vật hi hữu nhất thế giới này, thì anh có thể đánh vị hôn thê của tôi ở địa bàn của tôi sao, vậy anh cũng quá không coi ai ra gì rồi.”
“Người không coi ai ra gì không phải là tôi, mà là vị hôn thê của anh.” Đỗ Uy Lợi nghiêng người về phía trước.
“Đỗ tiên sinh, anh có tin tôi sẽ giết anh hay không.” Lãnh Ngạo không phải chỉ nói tùy tiện, trong mắt anh, Thước Tiểu Khả so với loại đá hi hữu kia còn quý trọng hơn nhiều, ai muốn làm hại cô, anh sẽ khiến người đó sống không bằng chết.
“Tin, tôi đương nhiên tin.” Lúc này Đỗ Uy Lợi lại nở nụ cười: “Tôi đang ở đây này, anh sai người vào giết tôi đi.”
“Anh quả nhiên không sợ chết!”
Tôi chết cũng không sao, nhưng trước khi chết cũng phải để tôi nói rõ một chút.”
Lãnh Ngạo từ từ ngồi xuống, thu tay về, vuốt vuốt ngón tay đeo nhẫn, nhàn nhạt nói: “Nói, tại sao anh lại đánh Khả nhi bất tỉnh?”
“Thước tiểu thư nhất định là bị tiên sinh làm hư, ngoại trừ khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành ra thì chỉ là một cô gái ngu ngốc tùy hứng.” Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Đỗ Uy Lợi với Thước Tiểu Khả.
“Nói trọng điểm đi!” Lãnh Ngạo không thích người khác khen Khả nhi xinh đẹp, nhất là đàn ông ưu tú.
“Khu mỏ đó là nơi nguy hiểm cỡ nào, nếu như không mặc đồ bảo hộ, không đội nón an toàn, lỡ như vừa vào động đã bị đá nện vào đầu thì hậu quả kia là không thể
tưởng tượng nổi. Nhưng Thước tiểu thư hết lần này tới lần khác không phân rõ phải trái, không chịu đổi trang phục, cố chấp như đầu bò, lại còn muốn vọt vào huyệt động. Tôi chỉ là dưới tình thế cấp bách mới đánh cô ta bất tỉnh, đương nhiên là không dùng lực quá mạnh, ngủ một lát sẽ tỉnh lại thôi, cũng không đánh cô ấy tới ngốc luôn đâu.” Đỗ Uy Lợi giải thích một hơi, sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
Lãnh Ngạo nghe xong, khuôn mặt âm trầm dịu xuống, há miệng cười to.
Đã sớm nghe nói thái độ của Khả nhi với hộ vệ không tốt, không phải là giương nanh múa vuốt thì là vung tay múa chân, có khi tùy hứng như đứa trẻ, có khi ngang ngược coi trời bằng vung.
Nhưng cô là người phụ nữ của anh, cho dù cô có làm chuyện quá đáng với thủ hạ thì anh cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt, để cô tùy ý làm càn. Không nghĩ tới cô còn chọc cả Đỗ Uy Lợi. Toàn bộ chuyện này đúng là do Khả nhi không phân rõ phải trái, anh tin Đỗ Uy Lợi không nói láo, càng không thêm thắt điều gì.
“Vị hôn thê của tôi quả thật bị tôi làm hư.” Sau khi ngưng cười, Lãnh Ngạo nói tiếp: “Hi vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến việc hợp tác của chúng ta.”
Đỗ Uy Lợi là người hiểu rõ đạo lý, thấy anh không truy cứu tiếp, đương nhiên cũng không để ý nữa.
“Hợp tác vui vẻ!”
___
Khi Thước Tiểu Khả tỉnh lại, đầu vẫn còn căng, nhìn ra ngoài cửa sổ phát hiện trời đã tối rồi.
Cô vỗ vỗ trán rời giường, nhớ tới buổi chiều bị Đỗ Uy Lợi đánh bất tỉnh, ngoại trừ tức giận không cam lòng ra thì còn cảm thấy khâm phục Đỗ Uy Lợi.
Dù sao người của Lãnh Ngạo không có một ai dám làm như vậy với cô, anh ta là người đầu tiên.
Cô cũng biết chuyện này là do cô không nói đạo lý, trong huyệt động lúc nào cũng có thể có đá rơi xuống, Đỗ Uy Lợi bắt mình thay quần áo là do quan tâm mình, nhưng anh ta lại không phải người ăn nói dễ nghe, nếu anh ta chịu nghe lời một chút thì cô cũng sẽ không tùy hứng như vậy.
Chuyện này Lãnh Ngạo nhất định đã biết rồi.
Hỏng rồi, với tính tình của anh nhất định sẽ làm khó Đỗ Uy Lợi, mặc dù cô không thích người của anh, nhưng cũng không muốn họ vì lỗi của cô mà