Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.
ì muốn tăng nhanh tiến độ khai thác quặng, nên tôi gia tăng số lượng công nhân, dĩ nhiên nếu gia đình công nhân có việc gấp thì có thể xin nghỉ về nhà, nếu đã xử lý tốt chuyện nhà thì đương nhiên có thể trở lại.” Nói tới đây, anh dừng lại một chút, liếc mắt nhìn người bên cạnh, ánh mắt của cô đặc biệt chuyên chú.
“Còn gì nữa không, mau nói nhanh đi!”. Không giống như hôm qua, hôm nay Thước Tiểu Khả bớt tùy hứng ngang ngược đi rất nhiều, thêm vài phần ngây thơ khả ái.
Đỗ Uy Lợi không có cách nào phải nói tiếp: “Tôi là chỉ huy khu mỏ, những công nhân này đương nhiên phải nghe lời tôi, còn công nhân nào rời đảo cũng sẽ bị kiểm tra, sẽ không có chuyện trộm kim cương trên đảo.”
Nói xong, anh lại nhìn cô một chút: “Tôi nói đã đủ rõ ràng chưa?”
Thước Tiểu Khả không thuận theo buông tha: “Trong huyệt động đó thật sự có kim cương sao? Anh bây giờ khai thác được bao nhiêu rồi?”
“Thế nào? Lãnh tiên sinh không có nói với cô sao?” Đỗ Uy Lợi nhíu mi.
“Nói gì, chẳng lẽ thật sự không có kim cương?”
“Không có kim cương, nhưng có ruby, mặc dù ruby không quý bằng kim cương, nhưng công trình cũng phải cần nhiều vật lực tài lực để có thể khai thác ra tất cả ruby, như vậy Lãnh tiên sinh đầu tư mới không lỗ vốn, chỉ là không kiếm được nhiều như dự tính ban đầu thôi.”
Đỗ Uy Lợi là một người có chừng mực, biết cái gì nên nói cái gì không, chuyện về đá Poudretteite anh không hề nói một chữ, cho dù tiểu cô nương này là người thân cận nhất của Lãnh tiên sinh.
Anh trả lời đủ tất cả các vấn đề nên Thước Tiểu Khả mới không hỏi nữa, yên lặng theo sát bên cạnh anh.
Đi tới khu mỏ, cảnh tượng vẫn giống như ngày hôm qua, công nhân đang bề bộn bận rộn, không như Thước Tiểu Khả có thể thoải mái đi vào huyệt động.
Không giống như trong tưởng tượng của cô, huyệt động rất u ám, lúc mới tiến vào, vì không thích ứng được với bóng tối nên cô thấy trước mắt tối đen, mấy giây sau tầm nhìn của cô mới rõ hơn một chút. Mặc dù sau lưng có hộ vệ đi theo như hình với bóng, nhưng lần đầu đi vào huyệt động vừa sâu vừa tối như vậy, Thước Tiểu Khả ít nhiều cũng có chút sợ, cho nên từ đầu đến cuối cô luôn đi theo sát Đỗ Uy Lợi.
“Oa!” Đi được một đoạn đường ngắn, cô cảm thấy bớt sợ hơn, ánh mắt tò mò nhìn ngắm xung quanh, không nhịn được kêu ra tiếng: “Đây chính là ruby sao?”
Đỗ Uy Lợi dừng chân, quay đầu lại thấy vẻ mặt hâm mộ của cô,
không thể không bội phục sự đơn thuần của cô gái này.
"Chạm vào thử đi."
Thước Tiểu Khả rất nghe lời anh, vươn tay ra chạm vào, rất thô ráp, cảm giác không tốt lắm, cô không cho là đúng nói: "Sao lại gồ ghề như vậy?"
Đỗ Uy Lợi cười cười: "Những thứ này phải qua giai đoạn gia công đánh bóng thì mới có thể trở thành ruby thật sự được, như bây giờ đương nhiên là phải thô ráp."
"Thì ra là như vậy." Thước Tiểu Khả nghĩ nghĩ rồi hỏi tiếp: "Tôi nhìn thế nào cũng không thấy nó giống ruby, anh có thể nói một chút làm sao để giám định ruby và kim cương không?"
Vấn đề cô hỏi cũng xem như là chuyên môn, Đỗ Uy Lợi không muốn lãng phí nước bọt giải thích: "Đương nhiên phải có trang bị và kiến thức chuyên nghiệp, đồng thời còn phải có kinh nghiệm tích lũy nữa."
Thước Tiểu Khả khó tin nhìn anh: "Anh bất quá cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi, làm sao có kinh nghiệm tích lũy gì được chứ." Cô cho là những người nắm vững kiến thức kỹ thuật cao trên đời này đều là lão già, không thể nào là người trẻ tuổi như anh ta.
Đỗ Uy Lợi không muốn giải thích thêm với người ngoài nghề như cô: "Tham quan cũng không ít rồi nên trở về thôi."
"Không sao!" Thước Tiểu Khả vất vả lắm mới tìm được người nói chuyện cùng cô, sao có thể nói đi là đi chứ.
"Tôi còn muốn chơi thêm một lát." Vừa dứt lời thì nghe trên nóc huyệt truyền đến tiếng vang kỳ lạ.
Cô ngẩng đầu, thấy có vài khối đá nhỏ rơi xuống, đang lúc không biết làm sao thì Đỗ Uy Lợi hét to: "Mau ôm đầu ngồi xuống!"
Phản ứng của Thước Tiểu Khả không có nhanh như vậy, bị dọa đến bất động tại chỗ, Đỗ Uy Lợi chỉ đành phải nhào về phía cô, bảo vệ đầu cô. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một tảng đá nhỏ vừa rớt xuống, may mà có anh bảo hộ, tảng đá rơi xuống trúng vào nón và người anh.
Qua một lúc lâu, nóc huyệt mới ngừng rung lắc, mà trên người Đỗ Uy Lợi đã rơi đầy đá nhỏ, quần áo và nón dính đầy bụi.
Sau khi động tĩnh hoàn toàn ngưng lại, Đỗ Uy Lợi mới phủi phủi bụi bậm trên người, đứng thẳng lên.
"Thước tiểu thư, không sao rồi, đứng lên đi!" Anh nhìn Thước Tiểu Khả vẫn ôm chặt đầu ngồi xổm dưới đất.
"Đá không rớt xuống nữa chứ?" Thước Tiểu Khả thật ra cũng là người sợ chết, tay vẫn ôm đầu, giọng nói hơi run run.
"Không đâu."
"Thật sao?" Cô vẫn ôm đầu như cũ, không dám đứng lên.
"Vậy cô cứ ngồi đó chờ đá rớt xuống nữa đi, tôi đi trước." Đỗ Uy Lợi vừa nói vừa nhấc chân lên.
Thước Tiểu Khả lúc này mới đứng thẳng người: "Tôi đi ra ngoài với anh."
Cô xem anh như cứu tinh mà theo sát phía sau, cô nhìn mấy hộ vệ không có ích lợi gì kia, lúc đi qua bên cạnh họ khinh thường nói: "Mấy anh hộ vệ này, sao đến lúc vào động lại thành vô