Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
bị hành hạ.
Mở cửa phòng, thấy hộ vệ đứng ngoài cửa cô liền hỏi: “Thiếu chủ có trừng phạt Đỗ Uy Lợi hay không?”
“Đỗ tiên sinh vẫn bình an vô sự trong phòng của anh ấy.”
Thước Tiểu Khả cảm thấy kỳ quái, đúng ra Lãnh Ngạo sẽ không dễ bỏ qua cho người đánh cô như vậy, nhưng vì sao lại khách khí với một công nhân khai mỏ như thế. Xem ra Đỗ Uy Lợi này cũng rất có năng lực.
“Gọi anh ta đến đại sảnh lầu một, tôi muốn nói chuyện với anh ta.” Cô nói xong rồi bước nhanh xuống lầu.
Trong một góc nhỏ ở đại sảnh lầu một, có một cây đàn dương cầm màu trắng. Thước Tiểu Khả không thích chờ lâu, nhân lúc buồn chán liền mở nắp đàn Piano lên.
Khi Đỗ Uy Lợi từ trong phòng đi ra đã nghe thấy tiếng đàn dương cầm êm tai tuyệt vời truyền đến.
Lúc này là hơn tám giờ tối, tiếng đàn duy mỹ, phối hợp với màn đêm mùa hè, thanh sắc hợp nhất thật sự là vô cùng hưởng thụ.
Anh vừa đi vừa nghe, có thể đàn ra giai điệu hoàn hảo như vậy, nhất định là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, nếu như là một cô gái nhất định sẽ rất dịu dàng xinh đẹp.
Khi anh bước vào đại sảnh, nhìn thân ảnh quen thuộc trong góc thì anh cảm thấy rất buồn cười, thì ra mình cũng có lúc đoán sai.
Cô gái đang đánh đàn đúng là rất xinh đẹp, nhưng còn thiếu sự dịu dàng.
Thước Tiểu Khả đang đàn hết sức nhập tâm, hồn nhiên chưa phát hiện ra có người đã tới sau lưng mình.
Váy trắng hoạt bát hợp với một mái tóc đen tuyền, giống như phím đàn Piano, đen trắng rõ ràng.
Thước Tiểu Khả đánh xong một bản nhạc thâm tình lãng mạn, tiếng vỗ tay vang lên sau lưng, cô quay đầu lại, thấy Đỗ Uy Lợi đang vỗ tay, tiếng vang mặc dù không lớn nhưng âm thanh phát ra lại rất thanh thúy.
“Đỗ Uy Lợi, tôi thật không biết đôi tay của ngài ngoại trừ đánh người còn có thể vỗ tay.” Cô quả thật bội phục sự can đảm của anh, nhưng ngoài miệng thì vẫn muốn giành phần thắng.
“Thước tiểu thư cô nói sai rồi.” Đỗ Uy Lợi ngừng vỗ, nhìn đôi tay mình nói: “Hai tay tôi chỉ biết tạo ra tiền tài.”
“Cũng đúng.” Thước Tiểu Khả cũng thưởng thức bàn tay của anh: “Tay đào kim cương đúng là không giống tay người bình thường!”
Đỗ Uy Lợi khinh thường cười một tiếng.
“Ngày mai tôi có thể sẽ đến quặng mỏ chơi, mời làm cho tôi một bộ trang phục và nón thật tốt.” Thước Tiểu Khả xoay người đưa lưng về phía anh, không muốn để anh thấy bộ dạng cúi đầu của mình.
“Được!”
Đang lúc Đỗ Uy Lợi định rời đi thì lại nghe cô nói: “Quần áo không thể quá rộng, còn nón phải có màu sắc đẹp một chút.”
“Không thành vấn đề.” Lúc nói ra bốn chữ này, gương mặt của anh có biến hóa rất nhỏ, nhưng vì cô đưa lưng về phía anh nên không hề nhìn thấy.
Mặc đồng phục màu xanh vào, đội nón bảo hộ, Thước Tiểu Khả thần thái sáng láng, tóc dài bay phấp phới sau lưng, vóc người xinh đẹp, có một loại tư thế oai hùng hiên ngang mới mẻ.
Đỗ Uy Lợi thật không ngờ một tiểu cô nương bốc đồng, khi mặc đồng phục vào lại có tinh thần như thế. Khuôn mặt nhỏ nhắn dưới viền nón màu xanh lại càng thêm trắng noãn, ánh mắt trong suốt sáng ngời, so với dung nhan xinh đẹp ban đầu càng nhiều thêm một phần kiên cường tươi tắn.
Anh dẫn cô ra khỏi căn nhà trên đỉnh núi, đi tới khu mỏ. Ban đầu, hai người cũng tương đối im lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng sóng biển vỗ rì rào.
Cách đó khá xa, Thước Tiểu Khả thấy một chiếc tàu thủy cập bờ, một nhóm người đàn ông cường tráng bước từ trên thuyền xuống, tuổi không lớn, ước chừng từ hai mươi lăm đến ba mươi lăm tuổi. Trong đám người này chỉ có một người mặc trang phục giống cô, dáng vẻ như những công nhân lúc trước cô thấy, mà người này vừa thấy Đỗ Uy Lợi liền cất bước đi về phía anh.
“Đỗ tiên sinh, những người này đều là công nhân mới tới.” Người đó đứng bên cạnh anh, giọng không cao không thấp.
“Chiếc thuyền kia mấy ngày nữa có phải sẽ đưa công nhân ra vào đảo hay không?”
“Những công nhân đó đều nghe theo chỉ huy của anh sao?”
“Những người đó cứ ra vào đảo như vậy, anh không sợ bọn họ trộm kim cương đi sao?”
…
Cô hỏi liên tục, đi bên cạnh anh giống như một con chim nhỏ vĩnh viễn không chịu thỏa hiệp. Mới đầu Đỗ Uy Lợi còn chịu đựng được, sau đó bị cô dây dưa quấy rầy đến phát phiền, rốt cục dừng bước.
“Thước tiểu thư, cô hỏi xong chưa, những chuyện này đều không liên quan gì đến cô cả.”
“Ai nói không liên quan đến tôi.” Thước Tiểu Khả chắp hai tay sau lưng, hơi nâng cằm nói: “Quan hệ giữa tôi với Lãnh tiên sinh hẳn anh cũng biết rồi, sản nghiệp của anh ấy chính là sản nghiệp của tôi, bây giờ anh ấy không có trên đảo, tôi nên thay anh ấy quan tâm mới đúng.”
Đỗ Uy Lợi không nhịn được cười ra tiếng, cũng không đáp lại.
“Anh cười cái gì?”
“Tôi còn tưởng rằng Thước tiểu thư ngoại trừ thích ăn cá thì những chuyện khác đều không để tâm.” So với lần đầu giao phong ngày hôm qua, thái độ Đỗ Uy Lợi rõ ràng khá hơn nhiều.
“Anh nói nhiều như vậy làm gì, mau trả lời vấn đề tôi vừa hỏi đi.”
Đỗ Uy Lợi thế mới biết tiểu cô nương này khó dây dưa thế nào, nuốt một ngụm nước bọt nói: “V