Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.

dụng hết rồi?"
Cô hung hăng trừng bọn họ một cái, vội vàng rời đi
Lúc ra khỏi động, nhìn ánh mặt trời đã lâu không thấy, cô mới hiểu được bên ngoài này tốt bao nhiêu, trong động tối tăm u ám, không khí không tốt, không cẩn thận sẽ bị đá rơi vào người, cho dù có là châu báu quý hiếm gì thì cô nhất định cũng sẽ không vào đó chơi nữa.
Cô chính là người thích thứ mới mẻ, khi đã hết mới mẻ thì cô cũng sẽ không còn hứng thú nữa.
Đang muốn trở lại một tầng thềm đá thì thình lình nghe một tiếng "A", cô theo âm thanh nhìn lại, thấy một công nhân bị ngã xuống, vì ống quần cuộn lên nên da thịt lộ ra ngoài bị đập vào tảng đá lớn chảy máu.
"Anh không sao chứ?" Thước Tiểu Khả chạy nhanh tới ngồi xổm xuống bên cạnh công nhân, nhìn vào vết thương kia.
"Mau cầm băng gạc và thuốc nước tới!" Cô nói với đám hộ vệ sau lưng.
Đỗ Uy Lợi cũng quan tâm đến công nhân bị thương, anh lấy băng gạc và thuốc từ nơi giám sát đến bên cạnh cô.
"Cầm lấy!" Chỉ hai chữ đơn giản, anh đưa thuốc và băng cho Thước Tiểu Khả.
Thước Tiểu Khả nhận lấy bôi vào phần da bị thương của công nhân kia, sau đó không quên dùng băng gạc băng bó lại.
Đỗ Uy Lợi có chút hứng thú nhìn động tác băng bó của Thước Tiểu Khả, mặc dù không nhuần nhuyễn lắm nhưng lại rất dụng tâm, xem ra trong tiểu cô nương bốc đồng này vẫn có chút thiện lương trong sáng.
Băng bó xong vết thương, Thước Tiểu Khả vô tay một cái đứng dậy, nụ cười trên mặt càng thêm rực rỡ.
Đỗ Uy Lợi cố ý chế giễu cô: "Mới vừa rồi còn nhát gan như chuột, bây giờ lại thành thiên sứ chăm sóc người bị thương."
Thước Tiểu Khả chu môi, tức giận liếc anh ta một cái, xoay người rời đi.
Vừa mới bước lên thềm đá đã nghe tiếng cánh quạt vang dội bên tai, cô ngẩng đầu nhìn, một chiếc trực thăng đang bay trên bầu trời.
Thước Tiểu Khả đã từng ngồi qua trực thăng này nên đương nhiên nhận ra, vốn là đôi mắt sáng ngời, nhưng khi thấy trực thăng xuất hiện thì ngày càng ảm đạm không màu sắc.
Đó là trực thăng tư nhân của Lãnh Ngạo, có hóa thành tro cô cũng nhận ra được, xem ra tối nay cô lại bị Lãnh Ngạo hành hạ lần nữa, cũng không biết anh có trò chơi gì mới hay không.






Cách quặng ba trăm mét là một khu đất bằng rộng rãi, cũng là nơi trực thăng đáp xuống. Thước Tiểu Khả thấy trực thăng của Lãnh Ngạo xoay vài vòng trên không trung rồi từ từ hạ xuống. Cô đang đứng ngoài mỏ quặng nên không thể không tới đó gặp anh, đành phải đi đến khu đất trống, chờ anh ra khỏi trực thăng. Đỗ Uy Lợi tôn trọng ông chủ nên đương nhiên cũng phải tiếp đón một chút.
Âm thanh càng ngày càng gần, lúc trực thăng sắp đáp xuống đất còn cuộn tung gió bụi lên, tư thái trở về vô cùng tương xứng với thân phận và địa vị của anh.
Cửa trực thăng mở ra, bước xuống đầu tiên là hộ vệ bên người Lãnh Ngạo, sau đó Lãnh Ngạo mới chậm rãi đi ra, theo sau là Lãnh Hổ.
Hôm nay Lãnh Ngạo mặc toàn thân y phục màu đen, áo sơ mi đen, quần đen, kính râm đen che hết nửa khuôn mặt, trang phục như vậy hoàn toàn biểu hiện ra vẻ âm u lạnh nhạt của anh.
Thước Tiểu Khả và Đỗ Uy Lợi đang đứng trên bậc thềm cầu thang, ngẩng đầu nhìn người không ai bì nổi này bước xuống phi cơ.
Biết cô và Đỗ Uy Lợi có mâu thuẫn, Lãnh Ngạo cũng chỉ có thể cười cười, cưng chiều vuốt ve mái tóc dài sau lưng cô.
Trước mặt mọi người, Lãnh Ngạo luôn rất sủng Thước Tiểu Khả, cho dù là giọng điệu hay động tác thì đều khiến người ta cảm thấy đây là bảo bối được anh cưng nựng trong lòng bàn tay, chỉ Thước Tiểu Khả biết, lúc hai người ở riêng anh lại như một người khác, đặc biệt là lúc ở trên giường, hành động của anh càng như người điên.
Chính xác mà nói, anh chính là kẻ điên!
Cho nên cô đặc biệt sợ màn đêm buông xuống.
“Lãnh tiên sinh, anh đã trở lại, vừa lúc tôi muốn báo cáo tình hình hai ngày nay.” Đỗ Uy Lợi bị tình cảnh nam nữ ân ái của hai người làm tổn thương mắt, anh không thể tin nổi hắc đạo vương giết người không chớp mắt lại công khai ân ái cùng vị hôn thê nhỏ này như vậy, đương nhiên cũng do anh không hiểu rõ Lãnh Ngạo, kỳ thật là Lãnh Ngạo đang tỏ rõ quyền sở hữu Thước Tiểu Khả của anh, khiến vài người nhàm chán có thể thấy rõ sự thật.
“Đợi đến thư phòng lại nói.” Anh nghiêng đầu nói với Thước Tiểu Khả: “Nơi này gió lớn, chúng ta trở về đi.”
Mấy phút sau, Lãnh Ngạo về phòng ngủ thay trang phục màu đen thành một bộ đồ thể thao thoải mái, sau đó đến thư phòng nghe báo cáo của Đỗ Uy Lợi.
“Vì để tăng tiến độ khai thác nên tôi lại tuyển một lượng công nhân lớn, hôm nay cũng đã đến đảo rồi.”
“Bối cảnh của những công nhân này có sạch sẽ không?”
“Yên tâm, đã điều tra rõ ràng cả rồi.”
“Theo phỏng đoán của anh thì có thể khai thác ra bao nhiêu Poudretteite?” Lãnh Ngạo hỏi đến vấn đề thực tế.
“Trước mắt vẫn chưa có tính toán chính xác, nhưng tới nay đã khai thác ra được chừng mười tấn.”
“Anh định xử lý những thứ đá này như thế nào?”
“Sau khi khai thác hết tất cả đá Poudretteite thì sẽ bí mật vận chuyển đến một nơi an toàn, sau đó gia công đánh b


Teya Salat