Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.
óng, chuẩn bị tốt mọi việc mới bắt đầu công bố, cuối cùng Lãnh tiên sinh chỉ cần an nhàn thu tiền là được rồi.”
“Anh là người trong nghề, tôi nghe theo kế hoạch anh sắp xếp, đợi đến lúc tôi thu tiền vào đương nhiên sẽ không thiếu phần lợi ích của anh.” Nói đến đây, Lãnh Ngạo vỗ vỗ bả vai Đỗ Uy Lợi như có ý khác, bàn tay anh vừa to vừa dày, lực đạo cũng không nhẹ, vỗ xuống khiến tim Đỗ Uy Lợi cũng hơi run rẩy.
“Khả nhi vẫn chưa hiểu chuyện, nếu hai ngày này cô ấy có mạo phạm Đỗ tiên sinh, cũng xin Đỗ tiên sinh rộng lượng bỏ qua cho.” Lãnh Ngạo đột nhiên nói một câu khó hiểu.
Đỗ Uy Lợi thật không ngờ, đường đường là người đứng đầu giới hắc đạo mà lại vì một cô gái nói những lời này, có thể thấy được địa vị không tầm thường của tiểu cô nương trong lòng anh ta. Nói thật, ấn tượng đầu tiên của anh với Thước Tiểu Khả, ngoài mỹ mạo kinh người ra thì chính là tính cách tùy hứng không phân rõ phải trái, nhưng về sau tiếp xúc, anh lại cảm thấy cô là một tiểu cô nương vô cùng lương thiện, dường như cô rất bài xích với Lãnh tiên sinh nên mới cố ý tùy hứng như vậy, cô muốn phát tiết bất mãn của mình.
“Lãnh tiên sinh nói quá lời, Đỗ Uy Lợi còn chưa đến mức chấp nhất với tiểu cô nương đâu.” Anh vừa nói vừa nghĩ, theo thủ đoạn hung ác của Lãnh Ngạo, nói những lời này nhất định có thâm ý khác.
“Cô ấy là người phụ nữ của tôi, người nào dám có ý đồ với cô ấy, tôi sẽ khiến người đó sống không bằng chết, cho dù người này có hữu dụng với tôi thì tôi cũng sẽ không nương tay.” Lúc Lãnh Ngạo nói, bàn tay đặt trên bả vai Đỗ Uy Lợi ép mạnh xuống.
Đỗ Uy Lợi cuối cùng cũng hiểu dụng ý của anh, anh ta là sợ có người cướp cô gái của mình, Đỗ Uy Lợi thầm buồn cười trong lòng.
Ở cùng Thước Tiểu Khả một thời gian ngắn, anh cũng đã thay đổi ấn tượng đầu tiên với cô, nhưng nếu muốn anh yêu một tiểu cô nương mười sáu tuổi trong thời gian ngắn như vậy thì tuyệt đối không có khả năng, phóng mắt tìm khắp thiên hạ, cô gái mình thật sự quan tâm vẫn còn chưa xuất hiện, nếu thật sự xuất hiện thì cho dù có bị uy hiếp, anh cũng sẽ không sợ.
“Lãnh tiên sinh, nếu không có chuyện gì khác thì tôi xin phép về phòng.”
“Anh đi đi.” Hiện tại trong đầu Lãnh Ngạo lại hiện lên dáng người lung linh trong sáng của Thước Tiểu Khả, , nhớ lại những lần triền miên cùng cô, anh đột nhiên có loại xúc động muốn treo ngược cô lên, từ từ thưởng thức thân thể cô, sau đó lại mạnh mẽ chiếm hữu.
Anh nheo mắt lại, lấy một chai rượu nho lâu năm trong tủ rượu ra, tính toán một chuyện.
__
Màn đêm từ từ buông xuống, Thước Tiểu Khả vừa tắm rửa xong, nhìn thấy trời đã tối thì càng ngày càng bất an. Cô rất muốn ngủ, nhưng sợ vừa ngủ thiếp đi lại bị Lãnh Ngạo hôn tỉnh giống lần trước. Cô đã từng ảo tưởng đến tình cảnh ở cùng người mình yêu, đó là một loại giao hòa tình cảm từ nội tâm, hai người tâm liền tâm, cùng nhau lên thiên đường, chứ không giống như cô và Lãnh Ngạo bây giờ, dưới uy quyền của anh phản ứng của cô hoàn toàn là theo sinh lý.
Lo âu kéo màn cửa sổ sát đất ra, gió biển ập vào mặt, ánh trăng như lưỡi câu, tiếng sóng biển trôi vào tai, cảnh đêm đẹp đến mê người.
Cô hạ mắt xuống, thình lình nhìn thấy bóng dáng cao lớn rắn rỏi bên dưới.
Nói thật thì bóng dánh này rất giống Lãnh Ngạo, chỉ là Lãnh Ngạo kiêu căng và cô độc hơn, còn người này lại có vẻ tiêu sái và tài hoa hơn người.
Đỗ Uy Lợi, chẳng qua chỉ là một người đàn ông khai thác quặng, so với Lãnh Ngạo tuyệt đối là hai người khác nhau.
Lúc cô còn đang muốn nhìn nhiều hơn thì bóng dáng đó đã biến mất rồi.
Phanh!
Tiếng đóng cửa nặng nề khiến Thước Tiểu Khả thu hồi ý nghĩ lại, cô xoay người, thấy Lãnh Ngạo đang đi về phía mình. Đêm nay sắc mặt của anh cực kỳ tà ác, một tay cầm chai rượu lớn, tay còn lại kẹp hai ly rượu đế cao.
Lúc đi đến đầu giường, anh đặt ly rượu và chai rượu xuống, ngoắc ngoắc ngón tay nói: “Khả nhi, qua đây.”
Thước Tiểu Khả thất thần dựa trên thành lan can ngoài sân thượng, không dám bước lên một bước.
“Không tới sao, vậy tôi phải qua ôm em vào rồi.” Lời nghe vô cùng ôn nhu nhưng gương mặt Lãnh Ngạo lại vô cùng rét lạnh, mới một ngày không chạm vào cô mà thôi, mùi vị trên người cô anh vẫn còn chưa thỏa mãn.
Khép hờ mắt, nhìn cô đi chân trần lạnh lẽo, núp ở một góc ban công như một con thỏ nhỏ yếu đuối, khó có thể tưởng tượng được bộ dạng giương nanh múa vuốt của cô với thủ hạ của mình.
“Ngạo, hôm nay bóng đêm không tệ, anh để em ngắm nhiều thêm chút nữa đi!” Giọng nói nũng nịu, xuyên vào tai Lãnh Ngạo nghe như nhu mì nhưng thật ra lại là một loại sợ hãi.
“Em thật không nghe lời!” Lãnh Ngạo không có kiên nhẫn, hai bước thành một bước đi về phía cô.
Thước Tiểu Khả cứ trốn vào một góc nhỏ như vậy, nhưng vẫn rơi vào một lồng ngực dày rộng ấm áp.
“Bóng đêm, thêm tôi có đẹp không?” Anh nâng cằm cô lên, để cô nhìn thẳng vào mình.
Không đợi Thước Tiểu Khả trả lời, anh đã nói: “Em xem em kìa, cũng không chịu mang dép lê, nếu để bàn chân cọ xát bị thương, tôi sẽ không tha cho em.”
Ngoại trừ thân thể, anh cũng rất si mê đôi chân