Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1200 lượt.
“Thế nào, không cần quà sinh nhật nữa sao, không muốn được tự do nữa sao?” Giọng nói khàn khàn vang vọng trong căn phòng trống, tịch mịch.
“Đương nhiên muốn, nhưng anh không thể nói rõ là quà gì sao?” Lúc cô cứu Hoắc Yêu, cô ngay cả chết cũng không sợ, đương nhiên cũng sẽ không sợ đau, cô chỉ muốn hỏi rõ ràng thôi.
Lúc Thước Tiểu Khả tỉnh lại thì cô không còn ở trong phòng y tế nữa, mà là ở trong căn phòng ngủ âm u kia. Trên chân vẫn còn nhói đau, cô rất muốn biết rốt cuộc Lãnh Ngạo đã xăm vào chân cô cái gì nên cô lập tức ngồi dậy.
Nhưng trên chân đã được băng bó lại khiến cô phải thất vọng. Đúng lúc này thì cửa bị đẩy ra, Lãnh Bà bưng đồ ăn đi đến. Cô thấy khó hiểu, vì sao không phải là Lãnh Ngạo, nên liền hỏi: “Lãnh Bà, sao lại là bà?”
“Thiếu chủ có việc phải rời đảo vài ngày, người dặn dò bà chăm sóc cho con.” Lãnh Bà đặt đồ ăn lên đầu giường, sau đó nghiêng đầu nhìn chân cô, than thở nói: “Tiểu Khả, đau không?”
“Không đau, không đau chút nào.” Thước Tiểu Khả trả lời, mắt lấp lánh ánh nước.
“Không cần phải gạt bà.” Lãnh Bà nắm lấy tay cô, “Nhất định là rất đau đúng không?”
Giọng nói dịu dàng của bà khiến Thước Tiểu Khả không nén cảm xúc trong lòng được nữa, cô nghẹn ngào khóc nức nở.
Lãnh Bà nhẹ nhàng vuốt lưng cô, trấn an nói: “Khóc đi con, cứ khóc lớn lên đi.”
Thước Tiểu Khả đã lâu không được mặc sức khóc như vậy rồi, cô dốc hết tất cả phiền muộn, ủy khuất và thống khổ mười mấy năm nay khóc ra.
Không biết đã khóc bao lâu cô mới bình phục tâm tình lại, rời khỏi vòng ôm của Lãnh Bà, lau nước mắt nói: “Lãnh Bà, con khóc có phải xấu xí lắm không?”
Lãnh Bà mỉm cười: “Không đâu, không xấu xí một chút nào.”
“Lãnh Bà, Ngạo nói chỉ cần con chịu được bị đau lúc xăm hình, thì sẽ cho con tự do. Bây giờ con đã làm được, có phải sau này con không cần ở đây nữa rồi không?” Nghĩ đến cuộc sống tự do về sau, cô lại nín khóc mỉm cười.
“Thiếu chủ từ trước đến nay luôn nói lời giữ lời, bà tin là chờ thêm vài ngày nữa gỡ băng rồi, con sẽ được đi học như bình thường, không cần phải ở đây nữa.” Lãnh Bà nghe lời cô nói rốt cuộc cũng hiểu rõ mọi chuyện, thầm nghĩ sao thiếu chủ có thể dễ dàng cho cô bé được tự do, có lẽ là thiếu chủ tự có cách của mình, bà cũng không tiện nghĩ nhiều.
Thước Tiểu Khả được lời nói của Lãnh Bà đảm bảo, tâm tình cô tốt lên rất nhiều, cô nhìn đồ ăn trên đầu giường nói: “Lãnh Bà, con đói rồi.”
Lúc này Lãnh Bà mới nhớ đến công việc của mình, bà bưng chén cơm lên nói: “Vẫn còn nóng, con mau ăn đi, ăn no rồi mới có sức mà rời khỏi đây.”
Thước Tiểu Khả nhận chén, cầm đũa lên ăn từng ngụm từng ngụm, vừa ăn vừa ngẩng đầu mỉm cười.
__
Buổi tối hai ngày sau, Lãnh Ngạo trở lại.
Lúc anh trở về, Thước Tiểu Khả vẫn đang ngủ, anh ngồi trên đầu giường ngắm gương mặt say ngủ của cô một hồi mới đi tắm rửa.
Từ phòng tắm đi ra, Thước Tiểu Khả vẫn ngủ yên trên giường, tầm mắt anh dời xuống dừng trên đôi chân của cô.
Anh gỡ băng gạc ra, hai chữ kia ánh vào mắt khiến anh cảm thấy hưng phấn lần nữa. Anh nhẹ nhàng vuốt ve hai chữ đó, đen đỏ kết hợp, thật sự rất hoàn mỹ.
Cô gái nhỏ trên giường lật người, lờ mờ cảm giác được có người bên cạnh nên cô lim dim mở mắt ra, nhìn thấy Lãnh Ngạo đang im lặng ngồi ở góc giường.
Cô đứng dậy, rụt rụt chân, dưới ngọn đèn mờ, cô nhìn thấy hai chữ đen đỏ to trên da chân: Lãnh Ngạo.
Hóa ra là anh xăm hai chữ này vào chân cô, cô thầm cảm thấy nực cười, cũng cảm thấy tức giận.
Cô hiếm khi cười nhưng lại bị Lãnh Ngạo nhìn thấy được, anh chậm rãi đi đến bên người cô, nâng cằm cô lên giận dữ nói: “Cười cái gì? Đây chính là tôi tự tay xăm cho em, chẳng lẽ hai chữ này không tốt sao?” Anh nhớ lại lúc tự tay xăm hai chữ này cho cô, tâm tình của anh phấn khởi đến khó hình dung, vì về sau thân thể cô sẽ vĩnh viễn mang theo ấn ký của anh, không thể xóa đi.
Nuốt một ngụm nước bọt, Thước Tiểu Khả trả lời: “Không phải, chỉ là cảm thấy hai chữ này xăm trên chân, có chút kì lạ.”
“Có gì kì lạ? Như vậy em mới có thể nhớ là không được rời đi.” Dứt lời, anh nâng một chân cô lên ngắm nghía, lẩm bẩm nói: “Quả thật là một tác phẩm hoàn mỹ.”
Nhìn ánh mắt vô cùng tự hào của anh, còn có lời nói kiêu ngạo đó nữa, Thước Tiểu Khả không thể nói nên lời cảm giác trong lòng lúc này. Lãnh Ngạo cũng quá tự kỷ rồi, tự xăm tên mình lên chân cô, lại còn cảm thấy vinh quang nữa.
Cô muốn thu chân lại nhưng bị anh giữ chặt, cô dứt khoát không nhúc nhích nữa, mặc kệ ánh mắt anh quan sát chân mình.
“Ngạo, chuyện anh đáp ứng em không tính nữa sao?” Lúc cô mở miệng hỏi, giọng nói đè xuống thật thấp, lí nhí như tiếng muỗi kêu, đảo mắt liếc nhìn anh một cái rồi thu lại.
“Sao lại không?” Ánh mắt của Lãnh Ngạo vẫn dừng trên chân cô, “Không có gì Lãnh Ngạo nói mà không tính cả.”
“Vậy anh định sắp xếp thế nào?” Giọng nói của Thước Tiểu Khả bắt đầu lớn lên.
“Trong thành phố có rất nhiều nhà, sáng mai sẽ dẫn em đi xem, thích cái nào thì về sau sẽ ở đó.”
“Thật sao?” Hai mắt cô sáng rực lên, đáy lòng hưng phấn không thôi.
“Đương nhiên t