Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
hật.” Lãnh Ngạo cười đùa: “Không chỉ như vậy, tôi cũng đã liên hệ với một trường đại học, em có thể đến đó đi học, còn học cả lái xe nữa, sau này tự mình lái xe đến trường.”
Thước Tiểu Khả càng ngày càng nghi ngờ, không biết có phải tai mình có vấn đề hay không. Cô ngoáy ngoáy tai mấy cái, sau đó lại nghe Lãnh Ngạo nói tiếp: “Tôi nói lời giữ lời. Ngày mai em có thể rời khỏi đây được rồi.”
Cô an tâm thu tay lại, vui đến mức không biết phải làm sao mới tốt, chỉ biết vặn xoắn góc chăn không ngừng.
Chân rốt cuộc cũng được buông ra, nhưng tay lại bị nắm chặt.
“Có phải là vui quá mức rồi không?”
Thước Tiểu Khả mở to mắt gật đầu, sau lại thấy không đúng nên lắc lắc đầu.
“Ở cạnh tôi mười mấy năm, từ khi nào đã biết nói dối rồi.” Khác với khi nãy, đôi mắt của Lãnh Ngạo đột nhiên thâm trầm.
Thước Tiểu Khả ổn định tâm tình lại, tự nói trong lòng: Ngàn vạn lần không được vui mừng quá sớm, sao anh có thể tốt như vậy được chứ, nhất định là có mục đích riêng.
Cô đột nhiên nghĩ tới những chuyện anh làm trước đây, cắt gân chân của cô, còn xăm hình lên chân cô, còn có rất nhiều chuyện khác nữa, tất cả đều đã chứng minh anh là người nói một không nói hai, là một đại ác ma không dễ chọc.
Đột nhiên bị anh kéo lại trong lòng, cảm nhận được hơi ấm khác thường của anh lần nữa, cô nghe thấy anh nói: “Đã có tự do, đương nhiên tôi cũng sẽ cho em nhận lại người nhà.”
Cô không còn hoài nghi lời anh nói nữa, mà dựa sát vào lòng anh hỏi: “Là người đàn ông béo kia sao?”
“Ừm, đừng thấy ba em mập như vậy mà lầm, mẹ em đúng là một đại mỹ nhân, còn có bốn anh trai của em nữa, tất cả đều mỹ nam hiếm thấy.”
“Nhưng đã mười mấy năm không sống cùng nhau, không biết lúc nhận lại còn có cảm giác hay không.”
“Dù sao cũng là người thân, nếu năm đó ở đám tang ông nội tôi không cho phép em nhận bọn họ, thì bây giờ cũng sẽ không có cơ hội gặp mặt.”
Thước Tiểu Khả cũng có tức giận với người đàn ông là ba cô kia, nhưng trong lòng cô vẫn khát vọng có một gia đình. Đương nhiên cô cũng cảm thấy khó hiểu với chuyển biến đột ngột của Lãnh Ngạo, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.
Qua một đêm nay, quan hệ của hai người dịu đi rất nhiều.
Lãnh Ngạo ôm chặt cô trong lòng, sau một hồi ôm hôn vuốt ve mãnh liệt, anh mới cởi áo ngủ của cô ra, ôn nhu mà bá đạo chiếm giữ lấy cô.
Ngoại trừ sáu tháng được tự do ở Brunei, lúc Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo đưa đến nội thành, nhìn thấy rất nhiều nhà cửa thì cô vẫn cảm thấy như đang nằm mơ. Cô mặc kệ Lãnh Ngạo có dụng ý hay mục đích gì khác, chỉ cần được sống một cuộc sống bình thường là cô đã cực kì thỏa mãn rồi.
Đi xem nhà, căn thì cô cho là diện tích quá rộng, căn thì cô cho là trang hoàng quá xa hoa, cái thì có vị trí không tốt. Nói chung hôm nay không có căn nhà nào hợp mắt cô cả. Lãnh Ngạo ngược lại rất biết kiên nhẫn trước trăm điều bắt bẻ, soi mói của cô, hào phóng dẫn cô đi xem căn nhà khác.
Đi xem rất lâu, khiến Thước Tiểu Khả vừa ý nhất lại là một căn biệt thự nằm ngay giữa khu phố sầm uất náo nhiệt. Căn biệt thự rất yên tĩnh giữa nơi ồn ào này, diện tích không lớn không nhỏ, lại còn là vừa mới xây, phong cách thiết kế cũng rất hợp ý cô.
Từ trước đến giờ Lãnh Ngạo mua nhà cũng chỉ như mua đồ ăn, huống chi còn là căn nhà mà bảo bối trên đầu quả tim của anh thích, nên anh lập tức cho người đi lo liệu giấy tờ, còn để Thước Tiểu Khả đứng tên. Vốn anh còn muốn cho người đi mua luôn đồ nội thất về, nhưng không ngờ Thước Tiểu Khả nghe được lại vô cùng không bằng lòng.
“Ngạo, nếu đây là nhà do em chọn, thì đồ nội thất và cách trang trí cũng để em chọn luôn được không?” Cô hiếm khi dùng giọng điệu hờn dỗi này nói chuyện với anh, Lãnh Ngạo đương nhiên là gật đầu đồng ý.
Chẳng qua cô chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ anh lại có một câu trả lời ngụy biện như thế, mà biểu tình của anh lại vô cùng kiên định, đôi mắt thâm trầm, tựa như trên đời này chỉ có lời anh nói ra mới là chân lý.
Sau khi mua vật dụng xong, cô được Lãnh Ngạo đưa tới một nơi xa lạ. Nói xa lạ vậy thôi, chứ kỳ thật cô chưa từng đến đây, nhưng chỉ cần nhìn cũng biết đây là đâu rồi.
Đây là một trường học, một trường đại học.
Ngồi trong xe, Thước Tiểu Khả ngẩng đầu nhìn bảng hiệu tên trường, cảm giác khát khao vô hạn tự dưng nảy sinh. Ở Brunei cô cũng từng được đi học mấy tháng, nhưng khi đó là học trung học, còn trước mắt cô là một trường đại học, chỉ cần có thể tốt nghiệp ở đây là có thể đi tìm việc làm.
Từ cổng trường các sinh viên đang lục tục đi ra, nam có nữ có, còn có nhiều đôi nam nữ kề vai đi cùng nhau, vừa nhìn đã biết là một cặp tình nhân.
Cô nhớ rõ, tối qua anh đã từng nói cô có thể đi học đại học, chẳng lẽ là ở ngôi trường này.
Lúc cô muốn mở miệng hỏi thì Lãnh Ngạo đã nói trước: “Em thấy trường này thế nào?”
“Không tồi, vẫn chưa vào xem nên không nhìn thấy rõ.” Cô ăn ngay nói thật.
Lãnh Ngạo chỉ âm hiểm nở nụ cười, không nói thêm gì, cô cũng chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn các sinh viên đang đi ra