Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1198 lượt.
nữa.
Gần nửa giờ sau Lãnh Ngạo mới rời khỏi thế giới nội tâm của mình. Anh vòng tay qua vai Thước Tiểu Khả, ngắm nghía mấy lọn tóc của cô nói: “Đây là trường đại học nổi tiếng nhất của nước A, muốn đi học ở đây cũng không phải là sinh viên bình thường có thể vào được.”
Thước Tiểu Khả rất tự hiểu lấy mình, dù cô có thế nào cũng không thể đến đây đi học được, nên không hề gì cười nói: “Em cũng không muốn học ở đây, chỉ cần có thể đi học là được, trường nào cũng thế thôi.”
Đây là tâm tình của cô, là yêu cầu thấp nhất.
“Nói sai rồi.” Lãnh Ngạo rất không đồng ý với quan điểm của cô, anh lắc đầu: “Nếu đã muốn học, thì phải học ở trường tốt nhất, nếu không phải tốt nhất, còn không bằng không học.”
Thước Tiểu Khả nghe hiểu một chút: “Chẳng lẽ anh muốn để em đi học ở đây?”
“Đúng vậy.” Lãnh Ngạo tiếp lời rất nhanh: “Vợ của Lãnh Ngạo, nhất định phải học ở trường tốt nhất.”
“Nhưng em vẫn chưa học xong trung học, có thể vào được không?” Thước Tiểu Khả thè lưỡi, “Cho dù vào được cũng không tiến bộ được, sẽ thành trò cười cho người khác.”
Trong xe vang lên tiếng cười khinh thường của Lãnh Ngạo, lúc anh cười rộ lên có chút khó coi, biểu tình trên mặt vẫn cực kì cứng ngắc.
Anh dừng cười nói: “Chỉ bằng thanh danh, trường học không thể không thu, vả lại tôi sẽ quyên một khoản tiền lớn, còn kẻ nào dám chê cười?”
Lần này Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng tin là mình sẽ được đi học ở đây.
Cô hỏi: “Khi nào em có thể đến trường?”
“Thứ hai tuần sau.”
Cô đếm thầm trong lòng, hôm nay cũng thứ hai, nói vậy còn đúng một tuần nữa.
Lãnh Ngạo đột nhiên vỗ vỗ đầu cô nói: “Chỉ có một tuần thôi, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, một tuần này cũng rất vội vàng rồi.” Nói xong anh nhìn về phía tài xế ra lệnh: “Lái xe đi.”
“Thiếu chủ muốn đi đâu?”
“Hiện giờ là giờ ăn tối.” Lãnh Ngạo nhìn đồng hồ trên tay nói: “Ông biết phải đi đâu rồi đó.”
__
Nửa tiếng sau, xe ngừng trước một ngôi biệt thự lớn giữa sườn núi, cổng vàng chạm khắc, sáng long lanh, đủ để chứng minh thân phận giàu có và tôn quý của chủ nhân ngôi biệt thự.
Cửa được hai người giúp việc mở ra, chiếc xe có rèm che chạy vào, ngừng trước một bể phun nước. Cột nước trong bể đang bắn nước tạo thành vô số bọt nước li ti, qua làn nước, Thước Tiểu Khả nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người có thân hình béo mập ngoài ba ruột của cô ra còn có thể là ai nữa, sau lưng ông có một người phụ nữ xinh đẹp, và bốn thanh niên tuấn mỹ bất phàm.
Thước Tiểu Khả ngồi xong xe nhìn thấy những người đó, cho dù cô có ngu ngốc cũng biết được đây là đâu. Nhưng cô không hiểu, Lãnh Ngạo đã nhiều năm không cho cô gặp gia đình như vậy, vì sao lúc này lại cho phép cô nhận họ, còn cùng ăn cơm nữa?
Lúc cô nghĩ mãi không ra thì cửa xe đã mở, Lãnh Ngạo xuống xe trước, anh vươn một bàn tay vào trong xe, ôn nhu nói: “Khả Nhi, xuống xe đi!”
“Sao anh lại đưa em đến đây?” Không phải Thước Tiểu Khả không muốn gặp lại gia đình, mà là cô sợ Lãnh Ngạo, anh nào có thể tốt như vậy chứ?
“Nơi này vốn là nhà của em, ở đây có ba, có mẹ, còn có anh trai em!” Lời nói của Lãnh Ngạo giống như một loại rượu ngon truyền đến từ ngoài xe, “Ngoan! Mau xuống xe đi, đừng để họ phải chờ lâu sốt ruột.”
Thước Tiểu Khả cực kì bất đắc dĩ bước xuống xe, chân trước cô đứng chưa vững, cả người đã bị Lãnh Ngạo ôm chặt lấy.
Đi qua bể phun nước, cô thấy “người nhà” mình đang đứng trên thềm đá, ba cô đứng đầu mỉm cười, gương mặt ông có vẻ còn mập tròn hơn trước.
“Lãnh tiên sinh, gặp lại cậu thật là vui, cậu đã cho người một nhà chúng tôi đoàn tụ lại rồi.” Thước Thanh Dương không được tự nhiên cười nói.
Thước Tiểu Khả cười nhạo trong lòng, người ba này của cô thật là dối trá.
“Ngoài này gió lớn, vào trong rồi nói.” So với Thước Thanh Dương, người phụ nữ đứng bên cạnh ông có vẻ thật lòng hơn.
Cứ như vậy, Thước Thanh Dương đi trước dẫn đường, Lãnh Ngạo ôm Thước Tiểu Khả, được năm người bao quanh bước lên thềm đá, đi vào cánh cổng chạm trổ của căn biệt thự.
Có lẽ là do mười mấy năm không sống cùng nhau, nên lúc Thước Tiểu Khả ngồi xuống ghế sofa cùng với người nhà, cô cảm thấy không thể nào hòa hợp được. Lại thêm Lãnh Ngạo ngồi bên cạnh nữa, cô căn bản không có cách nào mở miệng, chỉ lẳng lặng nghe mọi người nói chuyện thôi.
Ba của cô có một cái bụng rất to, mặt mập miệng lớn, vừa nhìn đã biết là một người biết ăn nói. Còn mẹ cô thì ngược lại, bà rất kiệm lời, chỉ im lặng ngồi bên cạnh chồng, nhưng ánh mắt của bà vẫn luôn nhìn cô chăm chú. Dù sao mẹ con phải cách xa mười sáu năm, đến lúc gặp nhau lại không nói được lời nào, chỉ hiểu trong lòng mà không nói ra.
Bốn người anh trai của cô đều rất cao lớn, đặc biệt là anh ba và anh tư, khuôn mặt và dáng dấp của hai người rất giống nhau, thoạt nhìn còn tưởng là anh em sinh đôi. Bọn họ cũng im lặng không lên tiếng giống như mẹ cô, chỉ ngồi nghe ba và Lãnh Ngạo nói chuyện.
“Mười mấy năm nay cả nhà chưa từng được đoàn tụ lần nào, lúc đầu là lão gia không cho,