Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1181 lượt.
úi đầu nhìn vệt đen trên đất.
Cô không lưu tâm, tiếp tục nhìn sách của mình.
“Tôi là ‘lão yêu’.” Giọng nói trầm thấp truyền đến, Thước Tiểu Khả xoay đầu nhìn lại, phát hiện người nói là nhân viên vệ sinh đứng gần đó.
Cô đi đến gần anh ta, tuy anh ta đeo khẩu trang che hết nửa mặt, nhưng chỉ cần dựa vào đôi mắt sáng ngời hữu thần và giọng nói quen thuộc kia cô cũng có thể chắc chắn anh ta quả thật là “lão yêu”.
“Đừng để ý đến tôi, tiếp tục đọc sách đi!”
Thước Tiểu Khả chuyển mắt sang trang sách, nhưng khóe mắt vẫn liếc về phía Hoắc Yêu. Động tác lau sàn của anh rất thành thục, làm gì có một chút khí khái đại ca hắc bang nào.
“Giết Lãnh Ngạo!”
Chỉ ba chữ nhưng đủ khiến Thước Tiểu Khả rùng mình toàn thân. Lời này Hoắc Yêu nói quá nhẹ nhàng rồi, đừng nói cô không dám giết, cho dù chỉ giết một con kiến cô còn thấy sợ nữa là.
“Đây là cách duy nhất để thoát khỏi hắn!” Hoắc Yêu vẫn tiếp tục lau sàn, đương nhiên anh không ngốc đến mức chỉ lau yên một chỗ, anh bỏ lại một câu rồi xoay người sang một nơi khác không xa.
“Nhưng hiện tại anh ấy cũng cho tôi tự do, còn cho tôi đi học nữa.” Thước Tiểu Khả nhét lại sách lên giá, dịch người đến gần anh tiếp tục tìm sách đọc.
“Ngô Sương chết rồi, cô biết không?”
Thước Tiểu Khả đang muốn lật qua một trang, nghe thấy câu này, đầu ngón tay cô lạnh băng, run rẩy cả người.
Trưa nay chẳng phải cô đã tự mình hỏi Lãnh Ngạo rồi sao, anh nói là không làm khó Ngô Sương, nhưng vì sao Hoắc Yêu lại cho cô một đáp án khác.
“Sau khi cô rời khỏi Brunei, Lãnh Ngạo đã bắt Ngô Sương, muốn làm bà ta khai ra vị trí của tôi.” Vừa nói tới đây thì có mấy sinh viên đi về hướng này, Hoắc Yêu lập tức dừng lại, đợi bọn họ rời đi rồi mới nói tiếp: “Ngô Sương chỉ là người tôi tìm tới để chăm sóc cô, bà ta không hề biết gì cả, đương nhiên không khai được cái gì. Lãnh Ngạo không tra ra được nên giết luôn bà ta.”
Từng chữ từng chữ của anh cắt vào tim Thước Tiểu Khả, ngón tay lật sách của cô lạnh buốt vào tận xương.
“Giết Lãnh Ngạo, cô mới chính thức có được tự do.” Hoắc Yêu thả một tờ giấy xuống sàn, “Đây là độc phấn trí mạng, cô chỉ có một cơ hội hạ độc thôi.”
Dứt lời, anh nhấc dụng cụ vệ sinh lên, đi qua chỗ khác dọn dẹp.
Thước Tiểu Khả là người thông minh, cô biết cô không thể tiếp tục theo qua đó nữa, huống hồ anh cũng đã nói rõ rồi, nếu còn qua sẽ khiến người khác hoài nghi.
Cô từ từ ngồi xổm xuống nhặt tờ giấy kia lên.
Độc phấn trí mạng bị cô cầm chặt trong tay. Cô bất đắc dĩ cười, nhớ đến cái chết của Lăng Thiên, của Ngô Sương, oán hận của cô với Lãnh Ngạo ngày càng chồng chất.
Hoắc Yêu nói đúng, chỉ cần giết anh ta cô mới được tự do thật sự. Nhưng cho dù có đúng thì cô cũng không dám xuống tay hạ độc.
Càng nghĩ càng xoắn xuýt, càng nghĩ càng loạn, cô lắc lắc đầu, quyết định tạm thời gác vấn đề này qua một bên, đi một bước tính một bước vậy.
Thước Tiểu Khả uể oải đi ra thư viện, vừa rồi trời vẫn quang đãng không mây, lúc này lại bắt đầu mưa. Cô không mang theo dù, chỉ còn mười phút nữa là đến giờ vào học, cô không thể trú mưa ở đây được. May mà mưa cũng không lớn, Thước Tiểu Khả che cặp sách trên đầu, chạy đi.
Trong thư phòng tối tăm, toàn bộ rèm cửa đều bị kéo lại, không để lọt một tia sáng. Một người đàn ông áo đen ngồi ngay ngắn trên ghế da, tai đeo tai nghe, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm điểm màu đỏ trên màn hình máy tính.
Anh đã ngồi ở đây rất lâu, đoạn đối thoại được ghi âm cũng không biết đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần, nhưng vẫn luôn có cảm giác không đã nghiền. Anh cầm ly rượu đế cao lên, nheo mắt, rồi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Sau khi uống xong, khóe miệng vẫn còn dính vài giọt rượu, anh dùng lưỡi liếm vài cái, con ngươi âm trầm lóe lên tia sáng giảo hoạt.
Đột nhiên, tay anh dùng sức, các đốt ngón tay nổi lên, khóe miệng cong một độ cong quỷ dị, lạnh lùng âm hiểm cười.
__
Ban đêm, Thước Tiểu Khả lại một lần nữa được thưởng thức tay nghề của Lãnh Ngạo. Theo như anh nói thì gần đây anh thường xuyên xem sách dạy nấu ăn, nghiên cứu kỹ thuật nấu nướng. Cô trêu chọc anh là không tới mấy ngày anh nhất định sẽ trở thành một đầu bếp hàng đầu cho xem.
Một tháng này, ngoài những ngày thân thể không tiện ra, thì hầu như đêm nào anh cũng triền miên trên thân thể cô, có khi một đêm làm vài lần. Cho nên biểu hiện tối nay của anh Thước Tiểu Khả thấy rất bình thường, không bình thường ngược lại là chính bản thân cô.
Từ khi gặp Hoắc Yêu ở thư viện trường, lòng cô bắt đầu rối loạn. Cũng may cô có suy nghĩ, có đầu óc, sẽ không vì Hoắc Yêu từng giúp mình mà để anh ta dắt mũi.
Lúc ở Brunei, cô vì khát vọng tự do nên mới có thể xem Hoắc Yêu là người đàn ông tốt, trọng tình nghĩa, nhưng thực ra cô biết rõ anh ta và Lãnh Ngạo đều là một loại người, máu lạnh vô tình.
Cánh môi bị dịu dàng chạm vào, vì mới uống canh ngọt nên trong miệng cô vẫn còn hương vị ngọt ngào, khiến Lãnh Ngạo muốn ngừng mà không được, từ khẽ hôn biến thành hôn cuồng nhiệt.
Vá