Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2265 lượt.
g hàng không khôi phục lịch bay, tôi đã về quê ngay lập tức. Tôi tới trước chị ba ngày, khi tôi về, từ Thành Đô về quê, ngay đến chuyến ôtô đường dài cũng không có, tôi phải mua một chiếc xe đạp second hand lóc cóc đạp về nhà. Thấy bố mẹ và gia đình chị cả không bận gì, tôi mới yên tâm đánh một giấc ngon lành. Ở nhà hai ngày, tôi mới thấu hiểu tình cảnh thảm thương của người dân nơi đây, tự thấy nhà mình vẫn còn may mắn nên tôi muốn làm chút việc cho những người đồng hương gặp nạn. Nghĩ đi nghĩ lại, tiền vẫn là thứ cần nhất, xã Kim Thủy hứng chịu thiên tai nặng hơn khu vực nội thành và nơi cần cứu trợ nhất là trường học. Nếu giúp người dân xây dựng lại trường học, thì coi như đã làm được một việc rất tốt. Thế là tôi lôi kéo những người bạn học cũ. Đương nhiên họ đều là những người có khả năng làm từ thiện. Ban đầu tôi nghĩ chỉ cần có năm người đến hiện trường là đạt mục tiêu, không ngờ có tới tám người. Những người không tới được tôi cũng rất thông cảm cho họ.
- Cậu nghĩ đến tôi cũng bởi tôi có điều kiện hay sao?
- Đó chỉ là một lý do thôi. Trước khi ở đây xảy ra lũ lụt, tôi đã muốn khuyên chị đi du lịch, có lẽ tới một môi trường mới, tâm trạng sẽ tốt hơn, chứ quẩn quanh một chỗ thì không thể thoát khỏi lối mòn tư duy. Tôi chưa kịp nói với chị thì ở quê xảy ra việc nên nhân dịp này mời chị về đây để thay đổi môi trường.
- Thay đổi môi trường thì có thể tốt hơn sao?
- Chị còn nhớ trò chơi gia đình thuở nhỏ không? Trẻ con hầu như đứa nào cũng thích chơi trò này, ban đầu chúng chơi rất vui vẻ, lúc sau chỉ vì tranh giành một con gấu hay con búp bê vải mà cãi nhau chí chóe, nhưng hôm sau lại tiếp tục chơi với nhau, rồi lại vì chuyện gì đó mà lại cãi nhau ầm ĩ. Lúc đó người lớn đứng xem thấy buồn cười lắm, tội gì phải như thế chứ? Chẳng phải chỉ là một món đồ chơi thôi sao? Nhưng chúng còn quá nhỏ để hiểu điều đó, chúng vẫn ham mê trò chơi đó, chơi bao nhiêu lần cũng không chán. Sau này lớn lên không đứa nào thích chơi trò gia đình nữa, chúng cảm thấy trò này chẳng có gì thú vị. Sở thích thay đổi theo độ tuổi. Danh vọng, quyền lực, địa vị, tiền bạc và tình yêu mới là những thứ chúng muốn tranh giành. Hôm nay tôi đâm vào lưng anh một nhát dao, ngày mai anh lại bắn lén tôi một mũi tên, hai bên lao vào đánh nhau túi bụi. Có khi người này rơi lệ, có khi người kia đổ máu, sau đó thì sao? Lăn ra đau khổ, mất ngủ, lo âu, uất ức. Nếu một người đứng ở bên ngoài nhìn những người này thì sẽ bật cười chế giễu, giống như người lớn xem trẻ con chơi trò gia đình rồi hỏi: Tội gì phải thế chứ? Đời người chỉ như hạt cát nhỏ nhoi giữa sa mạc, không biết lúc nào sẽ bị gió cuốn đi, vậy còn tranh giành cái gì? Người đứng ngoài cuộc chính là người thông thái nhất, vượt trên tầm nhìn của chúng ta.
Tích Tích im lặng.
Trương Duệ lại nói thêm:
- Tình yêu cũng như vậy, dù chị giày vò người ta đến chết thì tình yêu có thể quay trở lại không?
- Tại sao cậu phải nói những điều này với tôi?
- Cũng không biết tại sao, đây là lần đầu tiên tôi nói những lời này với người khác, nếu chị không thấy phiền, tôi còn muốn nói thêm mấy câu nữa.
- Cậu nói đi.
- Không phải từ khi sinh ra tôi đã hiểu đạo lý này. Tôi mất rất nhiều năm, lại còn phải trả một cái giá quá đắt mới trải nghiệm được điều đó.
- Hả? - Tích Tích ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh.
- Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi ở lại Thượng Hải vì bạn gái là người ở đấy, ngoài Thượng Hải ra cô ấy không thích thành phố nào khác. Cô ấy là một viên chức nhà nước, công việc nhàn hạ, thu nhập ổn định. Sau khi kết hôn, chúng tôi có một năm sống hạnh phúc bên nhau, về sau tôi được cơ quan cử đi công tác ở nước ngoài ba tháng, đến khi về nước tôi phát hiện ra cô ấy có thai nhưng oái ăm cái thai mới được hai tháng. Để nhanh chóng kết thúc đau khổ tôi đề nghị ly dị nhưng cô ấy khóc lóc cầu xin, không muốn rời xa tôi. Tôi bỏ ra ngoài, hai đêm liền tôi thức trắng trên ghế sofa trong phòng làm việc, sau đó tôi về nhà, đưa ra hai điều kiện: Thứ nhất, cô ấy phải làm biên bản ghi lại đầu đuôi ngọn ngành chuyện của cô ấy với người đàn ông kia, đồng thời viết giấy cam đoan cắt đứt quan hệ để bày tỏ thành ý hối lỗi; thứ hai, xử lý cái thai. Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Ba ngày sau tôi nhận được tờ biên bản, cô ấy cũng đến bệnh viện làm phẫu thuật nhưng do rủi ro, cổ tử cung bị tổn thương, bác sĩ nói, cô ấy không có khả năng sinh con nữa. Lúc đó tôi không bận tâm chuyện đó vì trái tim tôi đã tan nát, không biết mình có thể sống với cô ấy thế nào khi một chút lòng tin cũng không có. Tôi bắt đầu bước vào con đường báo thù, tôi cầm tờ biên bản đi tố cáo người đàn ông kia. Hắn là một vị lãnh đạo trong cơ quan cô ấy, sau khi thẩm tra, người đàn ông kia nhanh chóng bị lật đổ. Ngoài việc nhơ nhuốc đó ra, hắn ta còn mắc nhiều tội đủ để xử bắn, như tham ô, nhận hối lộ, chiếm dụng công quỹ. Tôi cảm thấy hả dạ vì trả được thù nhưng vợ tôi cũng bị buộc thôi việc, đi đâu cô ấy cũng bị người ta chỉ trỏ đàm tiếu, thậm chí vợ của người đàn ông kia còn tìm đến tận nhà đánh ghen. Hồi ấy, vì tiếng