XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

tĩnh một mình để suy xét lại bản thân.
- Suy xét xong rồi. - Điền Ca lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm - Anh đừng mượn tiền người nào nữa, kể từ hôm nay chúng mình lại trở về con số không, làm lại từ đầu. Dù sao hai vợ chồng mình cũng quen với chuyện này rồi...
Lý Dương sửng sốt nhìn Điền Ca.
Hôm sau đến cơ quan, Điền Ca gửi tin nhắn cho Lý Dương: “Ông xã, thực sự anh không trách em nữa chứ?”.
Lý Dương nhắn lại: “Cưng, chuyện qua rồi thì để cho nó qua đi. Có điều mình bán xe rồi, sổ tiết kiệm cũng rỗng tuếch, lại phải để em cùng anh làm lại từ đầu, khổ thân em”.
Điền Ca mỉm cười bấm tin nhắn: “Em không sợ làm lại từ đầu, cũng không sợ nợ nần, mỗi lần vỡ mộng, mỗi lần thất bại, em đều không sợ, hoàn toàn không sợ. Điều em sợ nhất là anh đau lòng, sợ anh chật vật, sợ anh không thèm đếm xỉa gì tới em, càng sợ những điều này là do em gây nên. Chỉ cần hai đứa mình chung sức chung lòng, cùng gánh vác khó khăn thì sợ gì không đi qua được Hỏa Diệm sơn”.
2
Mâu thuẫn giữa vợ chồng Điền Ca được giải quyết, bà Phượng yên lòng về chuyện này nhưng lại vướng bận nỗi lo khác.
Cứ nghĩ đến hai mươi vạn tệ của các con không có tin tức gì, trái tim bà như bị dao cứa. Mặc dù ở trước mặt Điền Ca, bà tỏ ra khảng khái nhưng thực ra, trong lòng bà rất khó chịu. Cái thằng Lý Dương này, kiên trì chờ đợi đến bao giờ đây? Tiền của nó, thế mà nó còn ngần ngại, không dám đi đòi lại. Làm gì có ai tốt bụng tìm tiền rồi trả cho mình? Bà Phượng nghe mọi người nói Tích Tích là người tốt nhưng bà không hiểu lắm về cô. Ở đời có nhiều người tốt lắm, bình thường không đắc tội với anh, không dính dáng đến lợi ích cá nhân, ai cũng là người tốt, một khi xảy ra chuyện thì người tốt ở đâu?
Thực ra từ đáy lòng, bà Phượng rất thông cảm với nhà họ Ngụy, tai họa bất ngờ ập đến, không ai có thể xoay chuyển được tình thế. Nhưng nhà Điền Ca vẫn phải sống, có ai không tiếc tiền của mình cơ chứ? Có xu nào là từ trên trời rơi xuống đâu? Những năm qua, Điền Ca vì gom góp tiền mua nhà mà cắm mặt vào tăng ca, người ta thì xúng xính quần áo này nọ, còn cô cả mùa mới mua một cái áo mà cũng phải đắn đo, thử đi thử lại mãi cuối cùng vẫn không mua. Tháng Năm là mùa anh đào chín, thứ quả Ni Ni rất thích. Bà Phượng hỏi thử giá ở chợ, một cân những hai mươi ba mươi tệ, bà chỉ dám mua cho cháu gái mấy quả làm quà. Điền Ca trông thấy xót ruột lại mắng Ni Ni: “Con thực là đứa phá của!” làm con bé giận dỗi khóc lóc ầm ĩ cả lên. Để vợ chồng Điền Ca tiết kiệm được chút tiền, mỗi lần sang chơi, bà Phượng đều tự bỏ tiền túi ra mua thức ăn, chai dầu lọ muối. Tiền lương hưu hàng tháng của bà, hoặc là để mua sắm linh tinh như vậy hoặc là tích góp thành món rồi dấm dúi cho con gái. Nhưng, đùng một cái họ mất hai mươi vạn tệ! Đấy là còn chưa kể việc mất trắng một vạn rưỡi tiền đặt cọc nhà... Bà Phượng ngậm ngùi rơi nước mắt, những lúc một mình nghĩ đến chuyện này bà lại buồn bã, nước mắt chảy vòng quanh. Việc đã đến nước này, trách ai cũng chẳng ăn thua gì, chỉ có thể tìm cách giải quyết thôi. Cho dù trong thời gian ngắn không thể giải quyết được thì ít nhất cũng phải đòi Tích Tích một câu trả lời rõ ràng, nếu không bà ăn không ngon, ngủ không yên.
Người xưa có câu, người càng giàu có thì càng keo kiệt và vô tình. Tuy không thể nói Tích Tích là loại người như vậy nhưng chồng mình mượn tiền của người khác, lại không phải là con số nhỏ, làm sao con bé không biết tí gì? Nó có ý khác chăng? Ngộ nhỡ Lý Dương nhìn lầm người, dù sao cũng không tìm được giấy nợ, nhỡ con bé cố tình xơi tái món tiền đó thì làm thế nào?
Bà Phượng nghĩ đi nghĩ lại, nếu không nói chuyện trực tiếp với Tích Tích, e rằng không có kết quả gì. Nhưng Lý Dương đã gặp con bé rồi mà? Chắc là nó lại từ chối khéo! Sao không tìm bố mẹ của Xuân Phong nhỉ? Nói chuyện chân thành với họ, thử tìm manh mối từ đấy. Lý Dương và Điền Ca không tiện ra mặt thì để mình giơ cái mặt già này ra vậy.
Qua những lời nói gần nói xa của Điền Ca, đại để bà Phượng cũng biết nhà của Xuân Phong và tình hình hiện giờ của bố mẹ Xuân Phong. Bà lựa thời gian Tích Tích đi làm, một mình tìm đến nhà cô.
Chuông cửa reo kính koong, bố chồng Tích Tích nhìn vào hệ thống video doorbell[1'>, thấy một bà lão đứng bên ngoài, bảo muốn tìm bố mẹ Xuân Phong, tưởng là bạn của vợ nên hồ hởi mở cửa.
[1'> Hệ thống video doorbell truyền tín hiệu video, audio ở bên ngoài cửa tới màn hình hiển thị hoặc loa trong nhà, đảm bảo an ninh cho ngôi nhà.
Ông niềm nở đón khách vào nhà, rồi lớn tiếng gọi vợ:
- Bà nó ơi, mang trà lên.
Bà vợ liếc thấy đây là người xa lạ, chưa từng gặp bao giờ, khẽ trách chồng:
- Sao người nào ông cũng cho vào nhà thế? Ông không chút cảnh giác gì cả, ngộ nhỡ bà ta là kẻ lừa đảo thì sao?
Ông chồng lườm bà vợ một cái, hồ hởi mời khách ngồi.
Bà vợ đi ra, nhìn bà Phượng, ngờ vực:
- Tôi là mẹ của Xuân Phong, bà tìm tôi?
Bà Phượng ngồi xuống, tự giới thiệu. Khách vừa dứt lời, bà vợ liền viện cớ về phòng rồi gọi ngay cho con dâu kiểm chứng. Dĩ nhiên bà cũng biết Lý Dương có bà mẹ vợ quý c