Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
toái gì không? Con đã nghĩ đến chưa? Mời thần đến thì dễ, nhưng tiễn thần đi thì khó lắm đấy.
- Mẹ, không phức tạp như mẹ nghĩ đâu, bố mẹ chồng con hiện đang đau ốm, không thể tự lo liệu cuộc sống, con có thể làm ngơ sao? Nếu con cứ bỏ mặc họ, mẹ không sợ người ta cười mẹ không biết dạy con ư?
- Con bé này, con đang nói chuyện với ai hả? Làm mẹ tức chết đi được, lại cứng đầu, bướng bỉnh đấy. Mẹ đánh cho con một trận bây giờ!
- Mẹ!!!
- Mẹ hỏi con, trong mắt con, mẹ thành bà già rồi phải không? - Mẹ cô giận dữ hỏi.
- Làm gì có! Mẹ còn trẻ lắm, mới chỉ trung niên thôi.
Tích Tích không hiểu sao mẹ cô lại nhảy sang chủ đề này, nhưng cô biết, mẹ cô ghét nhất là bị người khác nói mình già. Tuy đã gần sáu mươi, cơ thể cũng dần dần lão hóa, nhưng nếu ai nói bà già, bà không nhảy dựng lên mới là lạ.
- Thế bố mẹ chồng con cũng sàn sàn tuổi mẹ, sao đã già rồi? Sao lại không thể tự chăm sóc bản thân được chứ? Chẳng phải chỉ mới ngã thôi sao? Tìm người giúp việc là được rồi, mắc mớ gì phải làm khổ con dâu? Chắc chắn là bà già đó nghĩ ra độc chiêu này đây mà. Hứ, khá khen cho bà ta! Con chẳng qua cũng chỉ là con dâu thôi mà? Vả lại, Xuân Phong không còn nữa, bà ta có tư cách gì mà làm như thế? Mẹ nói cho con biết, con không làm thế cũng chẳng có ai nói gì con đâu, biết chưa hả?
- Mẹ, đừng để Ngọc Nhi nghe thấy những lời này đấy nhé. - Ngọc Nhi là bạn gái mà Trần Quân, em trai Tích Tích đã yêu hai năm nay.
- Nghe được mẹ cũng không sợ, mẹ đã nói rõ với chúng nó rồi, bố mẹ có thể lo cho chúng nó cả đời, nhưng chưa bao giờ trông mong có ngày chúng nó chăm sóc lại bố mẹ. Hơn nữa, dù sau này bố mẹ già, cũng nhất định không gây phiền phức cho con cái, nếu không đi nổi nữa thì càng không làm liên lụy tới các con.
- Bố mẹ có tiền, hiếu tử hiếu tôn lại nhiều, còn bố mẹ chồng con chỉ là công chức về hưu, thân cô thế cô, bây giờ người có thể chăm sóc họ cũng chỉ còn mình con, nếu con bỏ mặc thì họ phải làm sao?
- Thì vào viện dưỡng lão hoặc tìm người giúp việc. Nếu không cho bà ta tiền cũng được, miễn là đừn để bà ta ở đấy hành hạ con. Một mình con nuôi Hạo Hạo cũng có dễ dàng gì đâu, giờ lại đèo bòng thêm hai người đó nữa?
- Mẹ đừng nói như thế, người giúp việc không đáng tin cậy đâu.
- Vậy con thì đáng tin cậy à? Con thì dễ bắt nạt à?
- Con người bà nội Hạo Hạo thì hơi căn ke nhưng ông nội nó là người tốt. Từ ngày con được gả vào nhà họ Ngụy, ông luôn coi con như con gái. - Tích Tích thở dài nói tiếp, - Mẹ, đừng nói chuyện này nữa được không? Sếp đang tìm gọi con, con phải đi xem thế nào.
Tích Tích viện cớ cúp máy.
Không đến mười phút sau, mẹ cô lại gọi tới:
- Tích Tích, sếp con có nói gì con không?
- Được rồi mà mẹ, người ta nói con làm gì? - Tích Tích cảm thấy khó hiểu.
Cô luôn thận trọng, tận tâm, nghiêm khắc trong công việc, là nhân viên kế toán duy nhất chưa bao giờ mắc sai lầm, chả thế mà mười năm qua, ngân hàng đã thay ba lãnh đạo, nhưng cả ba người này đều biết đến danh Tích Tích. Trong đó, có hai vị lãnh đạo có ý trọng dụng cô, nhưng cô đều lựa lời từ chối, nhường cơ hội cho người khác. Công việc là để bản thân có việc làm, sống có giá trị, không nhàm chán vô vị, còn làm lãnh đạo thì cô không màng. Thượng đế ban cho cô một người bố thành đạt, tài sản ông kiếm được đủ để cô tiêu xài cả đời, nên cô mãn nguyện lắm rồi, chẳng cần phải tranh giành làm gì. Hơn nữa, có khi được quá nhiều chưa hẳn đã là chuyện tốt, cứ cố tranh những thứ không thuộc về mình thì rồi thượng đế cũng lấy đi thôi. Giống như phó giám đốc Triệu vậy, ông ta lợi dụng chức quyền tham ô hàng chục triệu tệ của ngân hàng. Không ít người đã liên kết với nhau đệ đơn khiếu nại, nhưng trên thì ông ta có người nâng đỡ, dưới thì có người hậu thuẫn, nên họ chẳng làm được gì. Nhưng thử hỏi những năm cuối đời ông ta có hạnh phúc không? Cậu con quý tử uống rượu lái xe đã đâm chết một đôi vợ chồng bán thịt nướng ở ngoại ô, làm ông phải bỏ ra hai triệu tệ để bồi thường cho gia đình nạn nhân. Mặc dù, anh ta tránh được ngồi tù, nhưng bản thân có tiền án nên không thể tiếp tục làm việc ở cơ quan cũ, tiền đồ cũng vì thế mà trở nên xám xịt. Ông bố dốc toàn bộ của cải tích lũy để đưa cậu con trai ra nước ngoài làm lại cuộc đời. Ai ngờ, sang Mỹ chưa được hai năm thì anh ta đột nhiên mắt bệnh viêm tủy, không thể đứng thẳng được; không lâu sau cô con dâu cũng đòi ly hôn, đòi phân chia tài sản, rồi bỏ đi mất. Ông ta đành rước con về nước, đưa đi chữa bệnh khắp nơi. Nghe nói mới đây, một đồng nghiệp gặp lại vị lãnh đạo cũ này, mới đó mà đầu đã bạc trắng, lưng cũng còng gập... Còn Tích Tích trong cơ quan vốn sớm đã được truyền tụng như viên ngọc quý giữa nhân gian. Cô thân thiện với mọi người, lại không bon chen với đời, bởi vậy người nào cũng quý mến cô. Không có tham vọng thì sẽ giữ được ngay thẳng, chẳng ai nắm được thóp cô, ngay đến giám đốc ngân hàng cũng phải nể cô vài phần.
Thế nên sự lo lắng của mẹ cô là thừa rồi, có điều Tích Tích chưa bao giờ kể với mẹ mình về tình hình công tác của cô ở cơ quan.
- Nếu sếp gây k