Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
rồi, liệu vợ anh ấy có thừa nhận khoản nợ này không? Nhỡ cô ta có phủi tay thì mình phải làm thế nào?
- Giấy nợ là để phòng tiểu nhân chứ ai phòng quân tử? Làm sao cô ấy phủi tay được chứ? Tích Tích không phải loại người đó đâu. Em cứ yên tâm đi, anh tin chắc cô ấy sẽ trả lại tiền cho em, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
- Thế còn căn hộ kia thì tính sao đây? Hôm nay là thứ hai rồi, nếu trước thứ sáu mà không giao thủ phó thì chủ nhà sẽ bán cho người khác và không trả lại tiền đặt cọc nữa… Ôi, phải làm thế nào đây?
- Ngày mai anh sẽ nghĩ cách, cho dù phải cướp ngân hàng, anh cũng sẽ gom đủ thủ phó. Em thích căn hộ đó thì nhất định chúng mình phải mua bằng được! Nay mai dọn đến ở, em định trang trí nhà theo phong cách nào đây? Mai anh sẽ đến hiệu sách mua mấy cuốn về trang trí nhà cửa để hai vợ chồng mình tự thiết kế…
Buổi trưa, Lý Dương kỳ công nấu một bữa ăn ngon lành cho vợ. Anh tự cán mì làm món mì trứng xốt cà chua kèm một đĩa thịt băm xào tương thơm ngào ngạt. Nhưng Điền Ca uể oải cầm đũa, vừa gẩy gẩy mấy sợi mì vừa ca cẩm.
- Lúc kết hôn ngay cả một tấm ảnh cũng chẳng nỡ chụp, áo cưới cũng chưa được mặc, sao em lại sống chẳng có ý nghĩa gì thế chứ!
- Anh có đưa em đến tiệm áo cưới, nhưng tại em tự bỏ về đấy chứ.- Lý Dương cắm cúi ăn mì, tiện đà nhắc lại quá khứ.
- Nhưng anh có thật lòng không? Chẳng qua là trên đường đi được nhân viên tiếp thị của studio đó phát cho thẻ giảm giá nên anh mới hứng lên, kéo em đi chụp ảnh chứ. Hôm ấy cuốc bộ cả ngày trời, mệt muốn chết, trông bộ dạng em lúc đó mà chụp ảnh cưới được à? Còn nữa, cho dù là giá ưu đãi, nhưng cũng phải đến hơn một nghìn tệ, chẳng bằng tiền để mua sữa cho con còn hơn. Mà sao lúc đó anh không kiên trì? Nếu anh cứ khăng khăng kéo em đi, thì giờ có phải đỡ canh cánh nỗi tiếc nuối này không?- Điền Ca trách cứ.
- Được rồi, anh không thoái thác trách nhiệm, chuyện lớn chuyện nhỏ anh đều ghi nhớ trong lòng, ngày tháng còn dài, sau này chúng mình sẽ làm bù. Đến lúc đó, ba người nhà mình cũng đi chụp ảnh, cho Ni Ni mặc đồ thiên thần đứng giữa anh với em, quá hoàn hảo ấy chứ! Vợ chồng mình không mặc áo cưới mà người ta từng mặc nữa, anh sẽ đặt may cho em áo cưới đẹp nhất, mới nhất, được không? Giờ em ăn cơm đi, ăn xong có sức thì mới nói tiếp được.
- Hồi mình lấy nhau, ngoài giấy chứng nhận kết hôn ra thì chẳng có cái gì. Bố mẹ anh gửi lên hai vạn tệ, anh nói là tiền róc xương bố mẹ, một mực đòi gửi trả, em cũng không phản đối. Khi sinh Ni Ni, bố mẹ anh lên thăm cháu gái, mang cho năm nghìn tệ, anh lại bảo bố mẹ khó khăn nên kiên quyết dúi vào hành lý của ông bà, em có nói gì…
- Lúc đăng ký kết hôn, không phải đã nói rõ rồi ư? Tự em nói chỉ cần mình ở bên nhau, dù là hai bàn tay trắng cũng không sao mà. Em cũng thấy đấy, mấy năm nay anh luôn biết ơn em, vì em mà cả đời này anh mới có một đám cưới cực kỳ thân thiện với môi trường như thế. Người phụ nữ như em với anh mà nói, chỉ có thể gặp mà không thể tìm, giống như ngọc bích cần trân trọng cất giữ, có trách thì chỉ trách anh không đủ khả năng làm cái hộp tử tế cho xứng với em thôi. Anh biết em vì theo anh mà phải chịu không ít vất vả và khổ cực. Anh thực sự có lỗi với em và con, anh luôn cố gắng bù đắp, nhưng anh cần có thời gian chứ?- Lý Dương kiên nhẫn an ủi động viên cô.
Dù sao anh cũng không thể bịt lỗ tai, nên đành để những lời cô nói vào tai này ra tai kia. Tức nước thì vỡ bờ, buồn phiền tích tụ sẽ sinh trầm cảm, anh phải để cô xả stress thôi. Vì lo cho sức khỏe của cô nên anh mới phải nghe, phải nhịn. Hơn nữa, chuyện lần này quả thực rất nghiêm trọng, bảo cô chỉ sau vài tiếng đồng hồ là nguôi giận thì thật hoang đường.
Điền Ca nước mắt ngắn dài.
- So với những người phụ nữ khác em có thua kém gì đâu? Vì sao những thứ người khác có em lại không có? Những thứ người khác được hưởng em lại không được hưởng? En đòi hỏi quá cao hay quá xa vời? Em là người có mười vạn tệ mà bắt anh phải mua biệt thự mười triệu tệ ư? Em sai ở đâu? Em làm gì quá đáng mà phải sống những ngày tháng không thấy mặt trời thế này? Bao giờ mới ngóc đầu lên được đây chứ? Chỉ vì em quá ngây thơ, quá tin vào tình yêu, quá tin vào anh. Nếu em như người ta, không có nhà thì nhất quyết không lấy chồng thì có lẽ em đã có một căn hộ từ lâu rồi. Em quá ngốc, cứ thế theo không anh đi đăng ký kết hôn, em đúng là ngốc nhất trần đời, sao em lại rẻ mạt đến thế chứ…
Lý Dương im lặng, thu dọn bát đũa mang vào bếp rửa. Nhìn tấm lưng gầy gò của anh, Điền Ca chợt tự hỏi: Có phải mình hơi quá rồi không? Hai ngày liền cô nằm bẹp trên giường, còn anh bận như chong chóng, đã thế lỗ tai lại không được nghỉ phút nào. Những tổn hại sức khỏe và áp lực tinh thần đều do cô gây cho anh, sao anh không một lời oán trách? Cho dù anh là người máy thì cô cũng không thể giày vò anh như thế. Ngoài chuyện này ra, anh có làm sai việc gì đâu? Cô có uất ức gì là trút hết lên đầu anh, còn anh thì sao, lẽ nào không có uất ức? Sao trước giờ anh chưa từng than phiền với cô?
Hai ngày sau, Điền Ca và Lý Dương đi làm trở lại. Hôm đ