Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
tùy than, đập bộp bộp lên mặt bàn – Cái này, anh cầm lấy đi!
- Cái quái gì thế? - Lý Dương tò mò giở ra, là sổ đỏ. - Tiểu Ngưu, tôi hỏi cậu, cậu để sổ đỏ bên người làm gì hả?
- Đây là ngôi nhà bố mẹ em để lại cho em, khi bàn chuyện làm ăn, lúc cần thiết em lấy ra cho người ta xem để họ biết mình cũng là người có tài sản, nếu cần tiền có thể mang đi thế chấp. Giờ anh cầm đi, theo giá trị thị trường cũng được hơn một triệu tệ, vay mấy chục vạn tệ dễ ợt ấy mà.
- Thôi, còn có mỗi hai ngày. Kịp làm thủ tục vay vốn tín dụng không?
- Vay ngoài đi, chỉ là tiền lãi cao hơn một chút.
Đương nhiên Lý Dương không thể lấy sổ đỏ của người anh em ra cầm cố, nếu vay lãi cao thì cái gác xép của anh phải đứng mũi chịu sào. Mặc dù, gác xép không có giá trị là bao nhưng vẫn còn ba mươi mấy năm quyền sử dụng; không vay được hai mươi vạn tệ, chứ vài vạn tệ thì khó gì, mỗi tội thời gian không cho phép.
Xem ra đây là ý trời. Lý Dương tự nhủ, nếu ông trời đã để mình và Điền Ca từ bỏ việc mua nhà, vậy thì đành thuận theo ý trời thôi.
Đêm khuya yên ắng, Lý Dương và Điền Ca duỗi người trên chiếc đệm trong “ca bin tình yêu”. Sau khi hai vợ chồng nhất trí từ bỏ căn hộ, Điền Ca giận cá chém thớt, chê bai Chu Chính thậm tệ:
- Đúng là để hiểu lòng người chỉ cần thử một lần là biết ngay. Không trải qua chuyện này, thì chưa chắc mình đã nhìn thấu lòng dạ người ta. Chẳng phải Phó ủy viên ư? Ở một thành phố cấp tỉnh như Thanh Đảo, lãnh đạo cấp ban đâu phải là nhỏ. Phát nhất chính là lúc mới thăng quan tiến chức; thế mà lại độc ác, vô lương tâm như vậy sao?
Chê bai bạn bè của mình chẳng khác nào coi thường chính mình. Theo phản xạ có điều kiện, Lý Dương lập tức biện hộ thay cho Chu Chính:
- Người ta không mắc nợ mình, bình thường cũng chỉ là tình nghĩa bạn học, tự dưng chúng mình đến quấy quả, vốn dĩ là tại mình sai rồi. Theo lý mà nói, mua nhà thì phải vay ngân hàng, ai đời lại đi vay người quen? Bây giờ làm gì có người nào giữ tiền mặt ở nhà? Chơi cổ phiếu, mua bán bất động sản đều như gà đẻ trứng vàng, người ta cho mượn là vì nể nang, còn không cho mượn thì cũng phải thôi, sao lại oán trách chứ?
- Không cho vay cũng chẳng sao, thà cứ nói trắng ra còn hơn, đằng này lại kiếm lý do buồn nôn như thế. Xe ôtô của vợ bị hỏng đành vứt xó vì không có tiền sửa chữa, anh có tin được không? Định lừa trẻ con ba tuổi chắc? Lần trước cùng đi ăn, vợ anh ta mặc áo khoác Versace, đeo kính Chanel, túi xách Gucci, vòng tay ngọc bích, cả bàn chỉ có mỗi vợ anh ta là nổi bần bật. Không có tiền mà ăn mặc như thế à?
- Hai vợ chồng cậu ấy làm ở Cục Hải quan, đó toàn là hàng buôn lậu bị tịch thu, mua lại với giá rất rẻ.
- Thế thì càng không nên giả nghèo. Làm việc ở Cục Hải quan mà không có tiền á? Không có tiền còn mua biệt thự? Có giả vờ thì nên giả vờ trước mặt Viện Kiểm sát ấy, chứ giả vờ trước mặt chúng mình làm gì?
Lý Dương bắt đầu hối hận vì đã kể cho Điền Ca nghe chuyện mượn tiền. Nhưng đã trót thì phải trét, anh chỉ có thể cố giải thích thay Chu Chính:
- Bề ngoài Chu Chính ga lăng thế thôi, chứ về nhà thì sợ vợ một phép. Vợ cậu ấy ghê gớm như sư tử ấy, cô ta giữ thẻ lương đã đành, ngay đến các khoản thu nhập thêm, một đồng cũng không thoát khỏi tay. Cho dù cậu ấy muốn cho mình mượn thì e rằng cũng không có khả năng. Cậu ấy không sai. Thôi, đừng nói đến nữa, chuyển đề tài đi.
Điền Ca dí mạnh mấy ngón tay vào ngực Lý Dương, anh nhăn nhó rên rỉ:
- Bà cô ơi, em nhẹ tay một chút được không?
Điền Ca bấm huyệt rất chuẩn. Khi nào không vui, cô sẽ bấm cho chồng đau đến thấu xương; còn nếu cô vui thì chỉ cần bấm vài huyệt là anh đã mềm nhũn như được gây mê, tinh thần vô cùng sảng khoái.
- Chẳng cần anh công nhận hay không, nhưng Chu Chính không phải bạn tốt, anh chỉ cần nhớ kỹ như thế là được. Lão Hoàng là người thật thà, anh ấy sợ cô vợ trẻ nên có thể hiểu được, chúng mình đã làm khó anh ấy rồi. Số tiền ba vạn tệ đó cùng với năm vạn tệ của Tiểu Mã Ca đều không dùng được nữa, mai anh trả lại cho họ đi. Đeo nợ, mình sống không yên mà người cho mượn tiền cũng chẳng dễ chịu gì. Nhiệm vụ trước mắt chính là mau chóng nghĩ cách lấy lại hai vạn tệ tiền đặt cọc.
Lý Dương thở phào nhẹ nhõm:
- Cám ơn trời đất. Cưng à! Em đúng là người vợ tốt, nếu có kiếp sau anh nhất định sẽ lại lấy em làm vợ.
Vì số tiền đặt cọc, Điền Ca và bên môi giới đã khẩu chiến căng thẳng suốt hai ngày; cô chạy đến đó mấy lần, gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, kết quả vẫn là xôi hỏng bỏng không. Cô không phải là người coi tiền như mạng sống, trong cuộc sống thường ngày, những thứ đáng chi tiêu như học phí của con, chi phí chữa bệnh của bố mẹ… dẫu vét sạch túi, cô cũng chấp nhận. Nhưng mà mất số tiền này thì quả thực là oan uổng quá.
Lý Dương xin ý kiến của luật sư Lưu. Luật sư Lưu nghiên cứu cả đêm bản thỏa thuận Điền Ca đã ký, rồi bảo Lý Dương hẹn với bên môi giới, trước khi kí hợp đồng chính thức muốn xem lại nhà một lần nữa. Luật sư Lưu dặn Lý Dương nhớ mang theo máy ảnh thật tốt. Khi vào xem nhà, hai mắt Lý Dương giống như rada