Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
bên chiếc bàn tròn kê trước cửa sổ, nhắn lại cho anh.
Trương Duệ: Chị ngủ chưa?
Tích Tích: Chưa.
Trương Duệ: Dạo này chị bận à?
Tích Tích: Cũng hơi bận. Bố mẹ chồng tôi chuyển sang đây ở, thành thử trong nhà rất ồn ào.
Trương Duệ: Tâm trạng của chị không tốt?
Tích Tích: Ừ.
Trương Duệ: Chị nên đi đâu đó thay đổi không khí, tâm trạng sẽ tốt hơn.
Tích Tích: Đi đâu chứ?
Trương Duệ: Đi Tây Tạng đi, ngắm bầu trời xanh trên cao nguyên, xem cuộc sống của người dân Tạng, những phiền não đều sẽ được quét sạch.
Tích Tích: Xa quá, tôi không có nhiều thời gian.
Trương Duệ: Vậy thì đến một nơi gần hơn, chỉ một hai ngày thôi.
Tích Tích: Cậu có ý tưởng nào hay không?
Trương Duệ: Tôi đang ở Tứ Xuyên, hẹn gặp mấy người bạn thân, ngày mai họ từ các khác nhau về đây tụ tập, chị có hứng thú tham gia không?
Tích Tích: Tụ tập mang tính chất gì vậy? Có lí do gì à?
Trương Duệ: Tuần trước, quê tôi phải hứng chịu trận đại hồng thủy lớn nhất trong lịch sử. Vì vậy tôi phát động cuộc gặp mặt này để quyên góp ủng hộ người dân. Những người đến đây đều là bạn thân của tôi, cùng với bạn bè của họ. Tôi hi vọng chị sẽ tới.
Mấy hôm nay, báo chí truyền thông cũng liên tiếp đưa tin này. Không biết ai chọc giận ông trời mà mùa xuân thì hạn hán kéo dài làm ruộng đồng nứt nẻ, còn sang mùa hạ thì cả nước lần lượt có mưa lớn kèm theo lũ lụt, trước là phương nam, sau là phương bắc, thành phố lớn, huyện lị nhỏ, cứ thế liên miên gặp thiên tai.
Khi xem những tin tức này trên các phương tiện truyền thông, Tích Tích cảm thấy mủi lòng trước tình cảnh khốn khó của người dân gặp nạn nhưng trong nháy mắt cô lại quên, dù sao cuộc sống còn quá nhiều điều cần giải quyết nên cô không có thời gian để lo lắng về những chuyện cách xa mình. Trong khoảnh khắc nhận được thông tin về lũ lụt từ Trương Duệ, dường như cảnh tượng khốn khổ lại được hiển hiện ngay trước mắt cô.
Không hiểu vì sao, tim cô lại nhói đau như bị kim châm.
Tích Tích không hề do dự, nhanh chóng nhắn tin lại: Tôi đi!
Trương Duệ: Cảm ơn!
Hai ngày tới vào đúng cuối tuần, Tích Tích bất ngờ quyết định đến khu vực bị thiên tai khiến bố mẹ chồng không tránh khỏi lo lắng. Mẹ chồng hỏi:
- Con ủng hộ ít tiền là được rồi, việc gì phải đến tận nơi? Người ta là lực lượng Vũ cảnh[1'> đi đến đó còn có thể khiêng bao cát chắn nước lũ, con chân yếu tay mềm thì làm được gì? Còn việc ăn gì ở đâu thì sao, làm thế chẳng phải là thêm gánh nặng cho người khác sao?
[1'> Vũ cảnh là tên gọi tắt của công an nhân dân Trung Quốc có nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia, duy trì ổn định xã hội.
Quan điểm của mẹ chồng không sai, bà lấy trách nhiệm làm mẹ ra để cản con dâu:
- Đường sá xa xôi mà thời tiết lại đang nắng gay gắt, con ở nhà nghỉ ngơi không sướng hơn à? Tội gì phải ra ngoài cho khổ? Ngộ ngỡ gặp chuyện bất trắc thì làm thế nào?
Tích Tích vẫn cắm cúi thu dọn hành lý, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:
- Mẹ đừng khuyên nữa, ý con đã quyết rồi. Con chỉ đi hai ngày thôi, hôm nay đi, tối mai là về rồi.
Ông bố chồng thì giữ thái độ trung lập giữa hai người phụ nữ trong nhà:
- Con có lòng trắc ẩn, đây là điều tốt, có điều có rất nhiều cách để thể hiện lòng mình, không nhất thiết phải đến tận hiện trường đâu. Con không đi không ai trách con cả, đi làm vất vả mãi mới có hai ngày cuối tuần, con nên ở nhà nghỉ ngơi, thư giãn cho lại sức. Còn nếu con cứ một mực muốn đi thì phải chuẩn bị chu đáo, mang đầy đủ đồ ăn thức uống trong hai ngày, những nơi thiên tai đi qua, thiếu thốn rất nhiều về vật chất, dù thế nào an toàn cũng là quan trọng nhất, con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình đấy.
Tích Tích trấn an bố chồng:
- Bố, bố yên tâm, còn có mấy người bạn cùng đi với con nữa, mọi người sẽ chăm sóc lẫn nhau mà.
- Đi đi, chưa gặp người nào bướng bỉnh như con, thường ngày hiền dịu là thế, vậy mà giờ thì cứ một mực làm theo ý mình. - Mẹ chồng không ngăn được Tích Tích, bèn chạy đi bảo người giúp việc chuẩn bị ít đồ ăn cho con dâu để cô không bị đói khi tới khu vực gặp thiên tai.
8:00, trước khi rời khỏi nhà, Tích Tích giao con trai cho bố mẹ chồng, cô mặc bộ đồ thể thao đơn giản, xỏ đôi giày thể thao rồi đeo túi du lịch, một mình đi ra sân bay.
11:30, Tích Tích xuống sân bay Song Lưu, Thành Đô. Sau đó mất hai tiếng đồng hồ ngồi ôtô đường dài tới thành phố xx.
Trên xe chỉ có dăm hành khách, hầu hết họ đều xuống xe từ nửa đường, đến điểm dừng cuối cùng, ngoài Tích Tích ra chỉ còn lại hai hành khách là người làm ăn ở nơi khác, nghe tin quê nhà gặp lũ lụt nên tạm gác công việc, vội vã về nhà thăm bố mẹ. Bến xe bị vùi lấp dưới lớp bùn đất dày đặc nên ôtô không vào được trong bến mà phải đỗ lại bên lề đường.
Tích Tích nhìn thấy một người đàn ông dong dỏng cao, đứng ở ven đường, đang hướng mắt về phía cô.
Là Trương Duệ. Việc anh đến đón làm cô bất ngờ. Trước khi lên máy bay, anh cho cô địa chỉ để cô đến thẳng chỗ tập trung vì anh còn bận tiếp đón bạn bè từ các nơi tới, không ngờ anh lại dành thời gian đi đón cô.
- Sao cậu biết tôi xuống