Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.
ng ủy xã và hiệu trưởng Cao thề cùng sống chết với các em học sinh! Nước lũ dâng mỗi lúc một cao, hiệu trưởng cùng một số giáo viên bơi từ phòng làm việc tới kí túc xá, phá cửa sổ tầng hai để trấn an các em, những thầy cô giáo ở bên ngoài kí túc xá thì kết gỗ lại thành bè để đưa các em học sinh ra ngoài, cứ ba em thành một nhóm. Vì con đường đi vào trường rất nhỏ nên đội cứu hộ không thể đưa thuyền vào bên trong, họ ở cách chỗ học sinh hơn trăm mét. Trong tình thế cấp bách, hiệu trưởng Cao là người đầu tiên nhảy xuống nước, hô hào mọi người cùng nhau làm thành một bức tường người để các em học sinh đi qua an toàn. Sau tám tiếng đồng hồ vật lộn với dòng nước lũ, đến hai giờ sáng, toàn bộ một trăm mười bảy học sinh nữ và ba trăm ba mươi ba học sinh nam đều được đưa đến địa điểm an toàn ở xã bên. Sau khi đếm đủ số học sinh, hiệu trưởng Cao mới lên bè. Đúng lúc này, ông nhận được tin dữ: Người mẹ già tám mươi tuổi của ông bị dòng nước lũ cuốn trôi mất tích.
Sau khi nước lũ rút đi, hiệu trưởng Cao cùng với giáo viên, cán bộ và nhân viên nhà trường bỏ ra bốn ngày đào bới hơn năm trăm chiếc xe đạp bị vùi lấp, dọn dẹp bùn đất ứ đọng trong sân trường. Sở giáo dục biểu dương hiệu trưởng Cao nhưng ông không vui tí nào, vì hai phần ba số phòng học bị sụp đổ hoàn toàn, tất cả các thiết bị dạy học trị giá cả chục triệu tệ đều trôi nổi trong nước.
- Tôi không làm hết bổn phận của một người hiệu trưởng. - Hiệu trưởng Cao ngậm ngùi tự trách bản thân.
Sân trường dựng vô số lều bạt để các em học sinh được đi học trở lại. Khi đoàn Trương Duệ tới, các em vừa kết thúc giờ học buổi chiều, cắp cặp sách lục tục ra về. Nhìn những gương mặt nhỏ nhắn, ngây thơ nhưng đôi mắt buồn bã như đang ngóng trông một điều gì đó, khiến Tích Tích không khỏi xót thương cho hoàn cảnh của các em.
Cả đoàn cùng tập trung bên ngoài lều bạt, Trương Duệ tuyên bố:
- Đây là lần đầu tiên tôi làm việc này. Tôi gửi lời mời đến ba mươi người bạn, có mười lăm người nhận lời, chiếm 50%, sau đó có bảy người gọi điện thoại thông báo vì bận việc này việc khác mà họ không tham gia được, cuối cùng có tám người chúng ta tới hiện trường. Ha ha, như vậy là tốt lắm rồi. Tôi biết mọi người đều rất bận, nói thực, ở đây không có ai là người rảnh rỗi nhưng các bạn vẫn hi sinh hai ngày nghỉ cuối tuần để vượt ngàn dặm xa xôi đến đây để giúp đỡ. Thay mặt người dân, tôi không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn chân thành.
Trương Duệ nhắc lại những lời nói hào sảng thời đại học: Tới khu vực gặp thiên tai, chúng ta sẽ làm gì? Trước mắt chúng ta không có nhiều tiền, vì vậy theo tình hình thực tế, chúng ta sẽ triển khai một việc cụ thể: Xây dựng trường học.
3
Cả đêm mọi người không chợp mắt tí nào.
Ăn tối xong, hiệu trưởng dẫn cả đoàn đi thăm hỏi người dân gặp thiên tai trong mấy trăm nóc lều lớn nhỏ dựng ở khu rừng nhỏ phía đông. Những hộ dân bị đất đá vùi lấp nhà cửa đều tập trung ở đây, hàng cứu trợ được đưa vào tận nơi. Bước vào trong lều, nhìn những khuôn mặt đờ đẫn như người mất hồn, họ mới thấm thía hết những nỗi đau, nỗi mất mát mà người dân phải gánh chịu. Có hai người bạn quyết định tăng tiền quyên góp. Sau đó, họ quay về địa điểm tập trung là sân trường, mấy người bạn chui vào lều nói chuyện, tán gẫu, không ai muốn ngủ. Tích Tích ngồi xem họ chơi bài một lát rồi về lều của mình.
Cả đoàn chỉ có một mình Tích Tích là nữ nên cô được ở riêng trong một cái lều đơn. Cần phải nói rõ thêm là, hôm qua một người bạn học của Trương Duệ ở Thượng Hải đã gửi một trăm lều bạt qua đường máy bay, trước khi mọi người đặt chân đến đây.
Đêm khuya tĩnh mịch, Tích Tích loay hoay bơm đệm, sau đó vén một góc lều lên nhìn ánh trăng sáng như dát bạc, gió lành lạnh, cô khoác áo đi ra sân bãi tập thể dục. Vầng trăng im phăng phắc, tỏa ánh sáng dịu mát xuống vùng đất bị lũ lụt tràn qua. Lẽ ra người dân phải được ở trong tổ ấm yên vui của mình, thế mà giờ đây họ lại phải chui rúc trong những cái lều chật hẹp. Ngày mai ăn gì? Nước lũ có trở lại không? Sau này phải làm thế nào? Tương lai của các em nhỏ sẽ ra sao? Những nỗi lo lắng canh cánh trong lòng Tích Tích.
Ánh trăng lung linh có biết nhân gian đang trong cơn hoạn nạn hay không?
Bỗng có tiếng bước chân rất khẽ phía sau, Tích Tích giật mình quay lại, là một dáng hình quen thuộc.
- Ồ, chị ở đây à? - Trương Duệ đi tới, ngồi xuống một phiến đá ở bên cạnh cô.
- Sao cậu còn chưa ngủ? Đi đường cả ngày không mệt à?
- Tôi không ngủ được nên ra ngoài hít thở chút không khí. Chị cũng chưa ngủ à? Chị đi đường không ít hơn tôi, chả nhẽ tôi lại không chịu đựng bằng chị?
- Hỏi cậu chuyện này nhé.
- Được.
- Vì sao cậu làm từ thiện?
- Sau khi xử lý xong công việc của công ty, tôi đang định về quê thăm bố mẹ thì nghe tin lũ lụt. Do không sao liên lạc được với gia đình, lúc ấy chỉ có thể biết được thông tin qua một vài mẩu tin trên tivi và báo chí, tôi vô cùng lo lắng cho người thân nhưng Thành Đô cũng đang có mưa lớn, sân bay chìm trong biển nước, các tuyến đường giao thông đều bị cắt đứt, hai ngày sau khi hãn