Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

u đi thì mình phải ngồi ghế bên cạnh. Rồi cô lại vui vẻ nghĩ, điều này hình như chứng minh anh chưa có bạn gái, nếu không hôm ấy bạn gái anh sẽ không cho anh đi đón.
Hôm sau, Carol lấy cái áo của Jason ra, định giặt. Cô mặc cái áo này lúc đổ bệnh, nếu không giặt cứ đem trả anh thì rất không nên. Cái áo không nên giặt bằng máy, cô giặt bằng tay, đầu tiên treo lên vòi hoa sen, một lúc sau nước nhỏ xuống, cô đem ra phơi ở ban công. Buổi chiều, ông Turner, chủ nhà, hết giờ về trước, thấy cái áo phơi ở ban công liền gõ cửa phòng Carol, hỏi có phải cô phơi cái áo kia không. Cô gật đầu, không ngờ cái áo lại có thể làm phiền chủ nhà phải đến thăm tệ xá như vậy.
Ông Turner nói với Carol, áo quần giặt xong nên cho vào máy sấy sấy cho khô, không nên phơi ở ban công, vì như thế sẽ ảnh hưởng đến vẻ đẹp chung.
Carol nghe không hiểu được hết, nhưng đại thể biết rằng không được phơi quần áo ở ban công. Cô rất ngượng, mặt đỏ bừng lên, nói đã rõ, từ nay sẽ không phơi như thế nữa. Cô thầm trách Siêu không dặn cô.
Trước khi đi, ông Turner thấy Carol đỏ mặt, ngượng không có nơi trốn, muốn làm dịu bầu không khí, ông liền nói :
- Tôi cũng có một cái áo giống như thế, là phần thưởng của nhà trường thưởng cho phụ huynh của học sinh giỏi, vừa thấy cứ ngỡ là của tôi.
Ông ta chỉ vào ba chữ CMS, giải thích đó là ba chữ đầu của từ Collins Middle School - Trường Trung Học Collins - con ông ta trước kia học ở trường trung học này, hiện tại đã lên trung học phổ thông rồi.
Carol cảm thấy chân lạnh buốt, cô chỉ vào mấy chữ trên áo, khẽ hỏi :
- Cái này có ý nghĩa gì ?
Ông Turner giải thích, cuối cùng cô đã hiểu ý của những chữ đó, không có gì hài hước, chỉ là câu rất bình thường : “Con tôi được bầu làm học sinh tiên tiến toàn trường”, dịch thẳng ra là: “Con tôi được lên bảng danh dự của nhà trường”.
Carol hỏi tiếp:
- Chỉ có phụ huynh mới được mặc cái áo này thôi à?
- Không phải phụ huynh nào cũng được mặc đâu. – Ông Turner rất tự hào. - Chỉ ai có con được lên bảng danh dự của trường thôi.
Carol ngớ người ra, không nhớ ông Turner còn nói những gì nữa, không biết ông ra về từ lúc nào, chỉ trông thấy dòng chữ kia hình như mỗi lúc một to ra, đâp vào mắt: “Con rôi được lên bảng danh dự của trường Trung học Collins”. Điều ấy chứng tỏ Jason đã có con, và con lại đang học trung học nữa. Hèn gì anh hiểu tâm lý nữ sinh viên đến vậy! Carol không muốn tin đó là sự thật. Trông anh không có vẻ là có con là một học sinh trung học. Đúng vậy, có một số đàn ông trông rất trẻ, nhưng là một học sinh trung học phải mười mấy tuổi chứ? Vậy thì anh bao nhiêu tuổi? Bốn mươi chưa? Cô nhớ lại cái vẻ bề ngoài của anh, thật khó nói, có lẽ anh đã bốn mươi, nếu chỉ nhìn vào cặp mắt của anh, có thể cho rằng anh đã bốn mươi.
Carol lại nghĩ, anh là hàng xóm của Sally, ở trong khu gia đình, chỉ sinh viên có con nhỏ mới được ở đấy. Lúc ấy đã nghe nói nhưng không chú ý, vì ở trong khu này không có nghĩa là có vợ, có chồng. Nếu dọn vào ở chung với căn hộ của Sally, như vậy cô cũng vào ở trong khu gia đình rồi. Nhưng cái áo khoác này đã làm sáng tỏ sự việc, anh là người đã có vợ, hơn nữa lại có con, cho nên hôm ấy một mình anh lên lầu lấy đồ dùng xuống mà không mời cô lên.
Carol rất tức giận, tại sao anh lại như thế? Giấu mình sự việc lớn, nhẫn cưới cũng không đeo, như vậy không phải là giả dối ư? Cần phải có một bộ luật buộc đàn ông đã có vợ trên áo phải ghi chữ “M”[1'>, hoặc trước ngực đeo tấm thẻ ghi rõ “đã có vợ”, tốt nhất trên mặt ghi dòng chữ “Người đã có vợ” để các cô gái ngốc nghếch nhìn là biết ngay anh ta không phải là trai tân.
Nghĩ một lúc, lại cảm thấy anh ta không có làm gì sai, anh không giấu giếm điều gì, cái áo này bỏ trong xe anh lấy đắp cho cô chứng tỏ anh không giấu giếm. Cô không thể vừa gặp đã hỏi ngay anh có gia đình chưa, anh cũng không thể vừa gặp đã khai ra “tôi có gia đình rồi”. Chính là bản thân Carol nghĩ anh là người chưa có vợ, không hỏi rõ đã chui ngay vào tròng.
Carol cảm thấy chuyện này không thể không hỏi thẳng anh, nếu không, dù có chết cũng không tin nổi anh đã có vợ, hơn nữa lại có con học trung học phổ thông. Nhưng cô không biết phải hỏi thế nào, nghĩ một hồi lâu mới ra. Cô gọi điện thoại cho anh, bảo với anh:
- Cái áo khoác của anh còn ở chỗ em, lúc nào anh đến lấy? Là của anh hay của ai? Nếu là của anh, cứ để đây không sao, nhưng nếu là của người khác thì lấy về trả cho người ta.
Trong điện thoại Jason chỉ “ờ” một tiếng, rồi nói:
- Không sao, áo của anh, cứ để đấy, không cần phải lấy ngay, bao giờ anh có việc tiện thể ghé qua lấy cũng được.
Carol cúp ngay máy, không còn hy vọng, cái áo là của anh, chính miệng anh nói ra điều ấy.
[1'> Viết tắt của từ married – đã kết hôn - ND
CAROL VẪN CẢM THẤY cái áo có chuyện gì đó, có thể giải thích Jason là người đã có vợ. Anh có thể nào là người chưa vợ được không? Lẽ nào đẹp trai một chút là đã có người khác rồi ư? Lẽ nào con trai biết quan tâm tới con gái nhất định phải có vợ? Có khả năng cái áo là của người khác đưa anh mặc được không