Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.
chán. Có thể trong mắt bố mẹ, con mình thông minh nhất, đáng yêu nhất đời, mỗi sự việc nho nhỏ của con mình đều có ý nghĩa lịch sử và ý nghĩa thế giới, rất đáng được viết thành sách, rất đáng được kể đi kể lại, không cần biết người nghe có thích hay không.
Thấy Jason yêu con gái mình, cô nghĩ chắc chắn anh yêu vợ lắm nghe nói người đàn ông nếu còn yêu con thì anh ta hoặc ít nhiều vẫn còn yêu vợ. Không có vợ thì lấy đâu ra con? Hơn nữa, hai người tạo nên đứa con, cái cảnh mong con ra đời, nuôi con khôn lớn mãi mãi lưu lại trong kí ức hai vợ chồng, là câu chuyện còn mãi của hai người. “Em còn nhớ không, lúc con còn nhỏ…”, “Anh còn nhớ không, lúc em mang bầu…?”
Sara không giống Jason lắm, nhưng rất xinh, giống một minh tinh trong nước, như vậy có thể thấy vợ anh ta rất đẹp.
ĐếnWal Mart, Sara đi lấy một chiếc xe, đưa cho bố, rồi nó vào đấy ngồi để Jason đẩy đi. Carol thấy Jason cười hiền lành, lắc đầu, tỏ ra bất lực, nói:
- Không còn cách nào khác, được chiều quen rồi. Hai bạn mỗi người đẩy một xe, cô Thu có bạn sắp tổ chức sinh nhật, tôi ra chỗ kia mua chút tặng phẩm, hai bạn cứ đi mua, lát nữa chờ ở cửa.
Thấy hai bố con Jason vừa cười vừa nói chuyện vui vẻ rồi đi xa dần, tâm trạng Carol vô cùng buồn bã.
Siêu đẩy một cái xe của siêu thị đến, thấy Carol đứng sững sờ nhìn hai người kia, anh lên tiếng đề nghị:
- Bạn cũng ngồi vào đây, để tôi đẩy.
Câu nói của Siêu làm Carol giật mình, uể oải nói:
- Thôi đi, lớn bằng tuổi này rồi còn định làm trò tinh quái.
- Đây là nước Mỹ, sợ gì? Ở Mỹ, nhưng nơi này bạn có tinh quái đến đâu thì cũng đều tìm được người tinh quái hơn.
Carol không nói gì, chỉ nhận cái xe đẩy, tưởng như tìm được chỗ dựa để tựa vào đẩy cho khỏi bị ngã, rồi đi theo Siêu đi không mục đích. Siêu tung tăng như một đứa trẻ, có lúc còn lùi lại để nói chuyện với Carol, anh tỏ ra rất phấn khởi. Carol biết Siêu rất muốn đi cùng với mình, nên rất cảm kích. Có ai đó nói, muốn quên một mối tình hãy đến với một mối tình khác, có thể mình cũng nên bắt đầu yêu Siêu, như thế sẽ quên được Jason.
Carol buồn bã nghĩ, tất cả đều diễn ra ở phía trước, Jason có một gia đình ba người hạnh phúc, chắc chắn vợ anh rất đảm đang, tài giỏi, lên thủ đô đi họp. Con gái anh thông minh vì là học sinh giỏi toàn trường. Anh ấy ra sân bay đón mình chẳng qua chỉ để giúp đỡ sinh viên mới, giống như đi đón một vị học giả đến thăm trường. Một cảm giác đau xót quen thuộc lại trào lên, giống như hồi nhỏ nghe mẹ nói nhặt được mình ở đống rác vậy.
Về đến nhà, cô trùm chăn ngủ một giấc, cảm thấy dễ chịu hơn, rồi lắp điện thoại mới mua, gọi về nước cho mẹ. Hai mẹ con nói chuyện một lúc, Carol yêu cầu mẹ:
- Mẹ, mẹ nói chuyện mẹ về ông ấy đi.
Nghe thấy mẹ sững sờ trong điện thoại giây lát rồi mới nói:
- Chuyện mẹ với ai? Với bố con ấy à? Thành, con muốn nghe chuyện gì? Mẹ đã nói với con hết rồi thôi.
- Mẹ nói, bố đã yêu mẹ thế nào?
Mẹ chần chừ giây lát rồi cẩn thận hỏi:
- Thành, con không yêu một người đã có vợ đấy chứ?
_____________________________________________
[1'>Trong tiếng Trung Quốc, “bận” và “mù” đồng âm.
[2'> “cái mũi” và “thẳng” đồng âm, Sara dùng nhầm.
- MẸ ĐANG NÓI GÌ VẬY? Con làm sao yêu được một người đã có vợ chứ?- Carol nói cứng.- Mới đến vài hôm, còn chưa biết ai với ai, làm gì có chuyện yêu đương?
- Con nói vậy thì mẹ yên tâm.- Mẹ nói.- Đừng nên gặp người đã có gia đình, nhưng với người chưa có vợ, hợp tính nết thì cũng nên suy nghĩ, con gái ở tuổi con nếu không khẩn trương, sau này cũng khó gặp được người hợp với mình lắm. Con trai ở độ tuổi hai mươi bảy, hai mươi tám đều là những anh còn lại sau khi người khác đã lựa chọn chán chê, nếu không phải đã ly hôn. Cái anh Giang Thành thì thế nào? Mẹ thấy anh ấy được đấy, năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đang học ngành gì?
Carol nghĩ, mẹ đang nói chuyện nọ lại xọ sang chuyện kia, cũng chỉ nghe mình nói lại những gì đã nghe về anh ấy qua điện thoại, vậy mà đã “được đấy”, làm cha mẹ như thế cũng dễ tính nhỉ?
- Đừng nói đến anh ta nữa, anh ta đã có con học trung học rồi.- Carol tỏ ra không bằng lòng.
- Vậy à.- Một lúc sau mẹ mới nói.- Con ơi, đối với những người như thế cần phải cảnh giác tránh xa, cách tốt nhất là không có bất cứ một tiếp xúc nào. Tục ngữ có câu, mắt không thấy thì lòng không nóng, chỉ cần không thấy người đó một thời gian là quên ngay thôi mà.
Carol nghĩ, cuối cùng Jason có tình cảm gì đối với mình không nhỉ? Con người anh quá sâu sắc, không thể nhìn ra được. Anh giúp đỡ người khác rất ân cần, chu đáo, rất dịu dàng, nhưng giúp xong rồi đi ngay, rất quyết đoán, không giống nhưng nam sinh viên cô đã từng gặp, không có tình cảm không giúp, người giúp, thế nào cũng có ý nghĩ, suy tư gì đó. Carol có thế thoáng cái đã nhìn ra một anh nào đó có tình cảm với mình, chỉ qua biểu hiện lúc anh ta gặp cô, cô có thể đoán biết được tám, chín phần mười. Một người có ý gì đó, ánh mắt thể nào cũng có lửa, cho dù chỉ trong nháy mắt,, Carol cũng