Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

? Nhưng lý do ấy thật mong manh, liệu có ai đưa cái áo phần thưởng của con mình cho người khác dùng? Hơn nữa, Jason cũng sẽ không mặc áo cũ của ai.
Hãy lùi một bước, giả thiết anh chưa có vợ, có thể anh đã ly hôn, hoặc vợ chết, để lại con cho anh. Carol phỏng đoán vợ anh chết có cái gì đó không tốt (cầu mong linh hồn vợ anh trên trời được yên vui), nhưng có con không có nghĩa là có vợ, nói như thế có ổn không? Nếu vậy, anh là người chưa có vợ.
Bỗng Carol ý thức mình lại có thể hạn thấp tiêu chuẩn chấp nhận một người đàn ông đã có con riêng, bất giác thở dài, Thành ơi là Thành, mi có thể rơi xuống thấp như thế được ư!
Vừa thở dài xong, cô lại nghĩ, nhưng anh không phải là người đàn ông nuôi con bình thường, anh là người vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, cho nên vẫn xứng đáng với mình. Dù sao trăm nghe không bằng một thấy, chưa tận mắt thấy vợ con anh thì mình vẫn tin Jason là người độc thân, đừng nghi ngờ gây oan sai, chính sách của Đảng ta là tuyệt đối không để lọt lưới một kẻ xấu, cũng không để một người tốt nào bị oan sai, phải trọng sự thật, trọng chứng cứ.
Tối thứ sáu, Jason gọi điện thoại đến, hỏi Carol sáng mai có theo xe anh đi Wal Mart mua đồ không, đấy là một siêu thị bán đầy đủ thức ăn, đồ dùng, quần áo, giầy dép, nếu đi, mười giờ sáng mai anh đến đón. Anh còn hỏi thêm, hỏi Siêu có đi cùng không.
Carol vội trả lời có đi. Nghĩ một lúc, cảm thấy kéo Siêu cùng đi có thể tăng thêm khí thế, liền mạnh mẽ nói:
- Anh Siêu cũng đi.
Cô biết chắc Siêu sẽ đi, thứ nhất vì anh không có xe, cần có người đưa đi siêu thị, thứ hai, nghe nói cô đi thể nào anh ta cũng đi. Carol nghĩ, ngày mai vợ con anh ta có đi không nhỉ? Nếu có đi, trông thấy cái cảnh thân thiết của gia đình anh sẽ buồn biết chừng nào. Nhưng Carol lại rất muốn biết vợ anh thế nào, cuối cùng là người phụ nữ thế nào lại được sở hữu một người đàn ông như thế? Theo ý thức, Carol rất muốn, rất muốn vợ anh phải vừa già vừa xấu. Cô cũng không biết hy vọng thế có tác dụng gì, hay chính mình hy vọng anh bỏ vợ để yêu mình? Nếu anh bỏ người vợ vừa già vừa xấu, vậy đến khi mình già, anh cũng có bỏ mình như thế không?
Sáng thứ bảy Carol dậy rất sớm, có thể nói cả đêm hôm qua ngủ không ngon giấc, mơ thấy đủ thứ. Cô ăn sáng rồi trang điểm, vừa trang điểm vừa nghĩ, vợ anh phải là người phụ nữ chín chắn đảm đang lắm: thứ nhất đã đến tuổi chín chắn đảm đang, đã là mẹ của một học sinh trung học, nhưng lại muốn đấy là người đã chín nẫu, chín nát; thứ hai, chắc chắn Jason thích một người vợ chín chắn, vì bản thân anh cũng rất chín chắn, không còn bồng bột, xốc nổi. Nhưng theo luật bù trừ, anh sẽ thích một người con gái ngây thơ, lãng mạn.
Cô không biết nên mặc thế nào, mặc tỏ ra chín chắn hòa đồng với cái chín chắn của vợ anh hay mặc trẻ trung cho vợ anh thêm già và xấu? Nghĩ đi nghĩ lại, không biết phải mặc thế nào, cuối cùng chán quá, đã thế cứ mặc kệ, dù sao thì anh ta cũng đã có vợ có con, mình có soạn sửa đẹp cũng bằng thừa. Mình là mình, so sánh thiệt hơn làm gì, chị ta là vợ anh ta, mình chỉ có thể là mình.
Sắp đến mười giờ, cô nghe thấy tiếng xe, ngó qua cửa sổ thấy Jason với một bé gái chừng mười tuổi ngồi trong xe. Cô cảm thấy mình như trái bóng xì hơi. Đúng là có con học trung học, không còn vở nào khác, bây giờ chỉ còn xem vợ anh ta còn sống nữa không. Carol và Siêu đi ra, Jason giới thiệu với hai người:
- Đây là Sara không có chữ H, đây là cô Carol, đây là chú Siêu.
Siêu nhấn mạnh:
- Siêu chứ không phải Xiêu nhé, gọi Simon đủ rồi.- Rồi anh tỏ ra hiếu kì, hỏi bé gái. - Tại sao cháu lại tên là Sara không có chữ H?
Sara nũng nịu đấm Jason một cái rồi ngồi vào một phía. Jason giải thích:
- Hồi nhỏ cháu nói đến tên mình, ai cũng hỏi Sara có chữ H sau cùng hay không? Hỏi nhiều quá, cho nên mỗi lần tự giới thiệu cháu đều thêm vào cái đuôi: “Cháu tên là Sara không có chữ H”.
Carol hỏi:
- Cháu biết nói tiếng Trung Quốc không?
- Cháu nó nghe hiểu nhưng không chịu nói. Trẻ con là vậy đấy, cháu sống trong môi trường nói tiếng Anh, nếu nói tiếng Trung Quốc sẽ không hòa đồng với các bạn, nên cháu không chịu nói tiếng Trung Quốc. Hai bạn chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi nhé!
Ngồi trong xe, Carol hỏi Sara ngồi ở ghế trước:
- Mẹ cháu đâu?Tại sao mẹ cháu không đi?
- Mẹ cháu ở thủ đô Washington.
Carol nghe chưa hiểu, Jason cười, giải thích:
- Mẹ cháu bận, đang đi họp ở Washington.
Sara cãi lại:
- Tại sao nói mẹ Thu mù[1'>?
Jason cười. giải thích:
- Bận không phải blind là busy. - Rồi anh kể một câu chuyện về Sara, bảo vì không biết chữ Trung Quốc, cho nêm không phân biệt được những từ đồng âm khác nghĩa, thích dùng lung tung. Có lần đưa nó đi nhà thờ, chỉ một mình nó biết đường, cho nên dọc đường cứ hỏi đi thế nào, nó chỉ nói follow your nose, mọi người không ai hiểu, cuối cùng mới biết nói nói “đi thẳng”[2'>
Carol thấy Jason nói chuyện về Sara rất hào hứng.
Bỗng nghĩ đến mẹ và ông ấy, cô nhớ hai người cũng như thế, rấ kiêu hãnh kể với người khác những chuyện vặt vãnh về cô, có lúc cô nghe đến phát