Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.

nghĩ, lát nữa mình sẽ mời anh nhảy, xem ra cũng rất khó có cơ hội giành được anh. Carol tìm một chỗ ngồi không định nhảy với bất cứ ai để khỏi trông thấy Jason nhảy với người khác. Có mấy cậu sinh viên đến mới Carol, nhưng cô từ chối.
Siêu đi tới, hỏi cô tại sao không ra nhảy. Anh bảo, cô ngồi ở một góc này các bạn nam làm sao thấy được? Đừng để lọt lưới bình tuyển.
- Lọt lưới thì lọt lưới, có gì quan trọng đâu?- Carol tỏ ra chán nản.- Em không thích cái trò vô duyên của các anh.
- Có phải không vui vì để tuột mất hoàng tử vũ điệu la tinh?- Siêu cười nói.- Không mất trẻ con không bắt được sói, bỏ giá ít quá phải không?
- Anh không nói với em chuyện dạ hội năm ngoái, em làm sao biết phải bỏ bao nhiêu?
- Có bảo với bạn cũng không tác dụng gì, vì mình cũng không biết tình hình năm nay thế nào. Năm ngoái mỗi hoàng tử phải nhảy với mười lăm người, tổng cộng hai mươi bài, năm nay Jason bảo anh ấy rất bận mới giảm xuống sáu người. Có thể vì càng ít người, bỏ càng nhiều tiền chăng.
- Anh bận gì thì cứ đi làm, để em ngồi một lúc.
Siêu ngồi xuống cạnh bên Carol, an ủi cô:
- Cuộc sống giống như vũ hội, hoàng tử nổi tiếng bao giờ cũng có nhiều người cạnh tranh, bỏ giá thấp, coi như mất phần, cho nên đừng nên chỉ nhắm vào một hoàng tử nổi tiếng. Bạn nhìn tôi đấy, không bị ai cạnh tranh cả.
- Không hoàn toàn đúng như vậy.- Carol phản đối.- Trong vũ hội, có thể có nhiều người muốn nhảy với hoàng tử nổi tiếng, nhiều người được thỏa mãn. Nhưng trong cuộc sống, anh ta chỉ có thể cùng với một người, những người khác chỉ mất tiền toi. Nhưng trước khi công khai cạnh tranh, ai cũng có quyền hy vọng, ai cũng muốn thử, đó là bản tính con người không thể thay đổi, vì không cạnh tranh anh sẽ không bao giờ có được hy vọng.
HOÀNG TỬ VŨ ĐIỆU LA TINH nhảy với cô gái Columbia rất đẹp, nhiều người đưa máy ảnh lên chụp. Carol tiếc không đem theo máy ảnh, nếu không cũng chụp một vài kiểu để về sau thưởng thức. Cô nghĩ, Jason biết nhảy la tinh phải chăng có huyết thống la tinh? Cái đẹp của anh không phải là cái đẹp tao nhã của ông ấy, mà là cái đẹp pha chút hoang dã, có hơi hướng của một dũng sĩ đấu bò tót.
Trang phục của cô gái Columbia cũng thật bắt mắt, cái đầm đỏ hở vai, nửa người trên giống như mặc xuchiêng, tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể tuột xuống, khiến mọi người càng thích thú và hồi hộp. Váy xẻ thật cao, có thể nói chỉ là mấy mảnh lụa dài ngắn treo ngang hông. Những lúc chuyển động, từng mảnh bay tung, để lộ quần lót đen. Tuy cô ta mặc quần tất màu da chân, nhưng đối với cái nhìn cháy bỏng của đám con trai coi như không mặc gì.
Carol nghe mấy cậu ngồi bên bàn luận vô tư về cô gái Columbia, hình như không phải đây là lần đầu tiên cô ta đến dự dạ hội của sinh viên Trung Quốc.
- Lần trước cũng là cô ta bỏ giá trúng hoàng tử vũ điệu la tinh, không biết cái cô này lấy đâu ra lắm tiền như thế?
- Columbia mà, thử nghĩ xem, biết đâu lại là con gái một trùm ma túy. Hừm, dính vào con gái trùm ma túy, chưa biết chừng đến một lúc nòa đó hoàng tử vũ điệu la tinh chết mà không hay.
Câu chuyện của mấy cậu sinh viên chuyển sang bàn luận Columbia là nơi sản xuất ma túy hay là nơi sản sinh người người đẹp. Carol chăm chú nhìn Jason, khi anh nhảy vũ điệu la tinh, cô không còn nhận ra anh nữa. Trên lớp học và những lúc bình thường anh tỏ ra trầm tĩnh, chỉ mỉm cười lặng lẽ, nói chuyện cũng không bao giờ cao giọng, đi đứng từ tốn. Nhưng lúc nhảy điệu la tinh anh hình như biến thành một người khác, những gì trói buộc anh trong cuộc sống và trên mặt đất đều bị âm nhạc thao túng, linh hồn anh được tự do bay bổng, bước nhảy của anh nồng nhiệt và trẻ trung, đôi chân thẳng và dài của anh nhảy nhót linh hoạt, mái tóc đen bồng bềnh theo bước nhảy, một ít tóc xõa xuống trán khiến Carol muốn chạy lên giúp anh tém gọn.
Được thấy anh nhảy vũ điệu la tinh, vì có được sự so sánh, Carol có cảm giác trong cuộc sống thường ngày của anh có tâm tư gì đó. Khi anh không nhìn ai, ánh mắt anh xa xăm, chừng như đang nhìn một nơi xa xôi nào đó. Khi anh nhìn ai đó, anh nhìn thật lâu mà không chớp mắt nhưng lại như không nhìn, hình như không nhìn một điểm nào trên người bạn mà đang dò đọc tâm tư bạn.
Trong cuộc sống gia đình của anh phải chăng có điều gì không như ý? Nếu không, bình thường anh sẽ nhiệt tình nhảy múa như lúc này, quên đi tất cả. Phải chăng quan hệ với vợ có điều gì? Những mong như vậy, nhưng hình như không có khả năng như vậy, vì mỗi khi anh nói đến Tĩnh Thu hoặc nghe Tĩnh Thu nói, ánh mắt anh rất dịu dàng, chan chứa tình cảm.
Carol vô cớ suy nghĩ, phải chăng sinh lí của anh có vấn đề? Rất có khả năng như thế. Quan hệ với vợ không bình thường, vì vợ không biết nghĩ, vì anh là đàn ông không tránh khỏi tâm lý tự ti, có cảm giác tội lỗi? Carol đồng tình, thật ra như vậy có quan trọng gì đâu? Đàn ông quá coi trọng chuyện ấy. Cứ coi như anh không có bộ phận ấy, xã hội hiện đại sẽ có cách khác, biện pháp khác làm thỏa mãn vợ kia mà. Có điều người đàn ông không có cảm giác thỏa mãn.
Trong lòng Carol bỗng t


Old school Easter eggs.