80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

đã trở thành bài học hàng ngày của Carol. Chỉ cần trời không mưa, cô lại cầm cuốn sách đến ký túc xá gia đình của nhà trường, rồi lặng lẽ ra sau nhà R, ngồi ở sân phơi, lặng lẽ nghe Jason chơi guitar bài Hồi tưởng cung điện Alhambra. Cũng có lúc anh chơi bản nhạc khác, nhưng hầu hết thời gian anh chơi bản này, hình như đấy là bản nhạc anh thích nhất hoặc đang tập. Anh thường chơi vào lúc mọi người đang ăn cơm, có thể đó là lúc ồn ào nhất, chơi guitar không làm ảnh hưởng đến ai.
Carol đọc trên mạng được biết, bản nhạc này phải chơi theo phương pháp tremolo. Cô tưởng tượng ngón tay dài của Jason đang lướt nhanh trên những phím đàn, những âm thanh đẹp và buồn từ cửa sổ phòng anh vọng ra, vọng đến thảm cỏ xanh, đến với bầu trời dần tối, đến thẳng con tim Carol.
Không hiểu tại sao vào lúc ấy, lòng cô lại trào dâng nỗi buồn vô cớ, không phải vì bản thân, không phải vì ai đó hoặc một sự việc nào đó, mà từ cuộc sống. Cô nhớ lại một bài thơ từ xưa lắm rồi, không nhớ của tác giả nào, quên mất cả tên bài thơ và chủ đề, chỉ nhớ mấy câu thế này:
Nếu tình yêu chỉ là đau khổ, tại sao phải yêu?
Em cần trái tim anh chỉ vì
em đã dâng hiến tim mình cho anh rồi,
Đúng là khờ khạo…
Carol nghĩ, nên nói rằng, yêu là đau khổ, cho dù đau khổ nào, muốn yêu mà không phải đau khổ, điều ấy là không thể. Từ xưa đến nay có biết bao nhiêu người yêu và đau khổ. Có biết bao nhiêu người con gái như cô, ẩn náu bên ngoài cửa sổ nhà người mình yêu lắng nghe tiếng đàn nhưng không có cách nào bước vào căn phòng của anh để thổ lộ lời trong tim. Cũng giống với Người con gái của biển cả, chỉ có thê ôm ấp lời của tình yêu, nhìn chàng hoàng tử của mình kết hôn với cô gái khác.
Mỗi lần như thế, cô cảm thấy mình như người lữ hành già yếu, đang chậm bước bên những bức tường đổ nát của cung điện Alhambra đẹp cổ kính, tiếc nuối và cảm khái muôn phần. Đã có trăm ngàn thế hệ đau khổ vì yêu, tiếc nuối một tình yêu cứ lướt qua trước mắt Carol, bên tai cô vang lên lời nói của Sở Thiên:
Trong cuộc đời ai cũng muốn có một tình yêu hoàn mĩ, một kết cục hoàn mĩ, nhưng yêu thường để lại tiếc nuối. Tiếc nuối cái đẹp trong tình yêu là chủ đề vĩnh hằng của tác phẩm văn học. Phần lớn thơ ca và tiểu thuyết ca ngợi tình yêu đều viết về sự tiếc nuối cái đẹp trong tình yêu. Viết về một người yêu nhưng không biết có được yêu lại tương ứng hay không. Đã yêu nhau rồi, lại viết về nỗi khổ chờ đợi, nỗi khổ nhớ nhung lúc xa nhau. Yêu không lấy được nhau, bị cuộc sống, bị cái chết ngăn cách, đã được không biết bao nhiêu bài thơ khúc hát xót xa ca ngợi. Tiếc nuối tình yêu đẹp là nỗi đau vĩnh hằng trong tim người đang yêu, là tình yêu vĩnh hằng dưới ngòi bút của các nhà văn.
Tiếng đàn của Jason, những dòng chữ của Sở Thiên, gió nhẹ đầu xuân và ánh trăng tạo nên bức tranh cảm thương, buồn lắng sâu xa, thôi thúc Carol rơi nước mắt. Cô cứ mặc cho nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, vì nỗi đau tình yêu, vì tiếc nuối một tình yêu, vì bạn, vì tôi, vì chàng, vì nàng, vì tất cả những ai đau khổ vì yêu.






MỘT NGÀY THÁNG BA, Sally gọi điện đến, báo cho Carol biết, người thuê lại căn phòng của chị đã dọn đi, hỏi Carol có muốn đến nữa không.
Không cần suy nghĩ, Carol trả lời “rất muốn”. Cô hoàn toàn không nhớ gì đến bản hợp đồng căn phòng đang thuê, chỉ sợ Sally lại cho người khác thuê căn phòng của chị.
Sally có phần ngượng ngùng, nói:
- Nhưng có một việc chị phải nói rõ với em, kẻo rồi em nghĩ chị lừa dối em. Người thuê căn buồng kia sẽ dọn đi là vì có hai đêm, Đa Đa lên cơn hen không có cách nào, phải đưa đi bệnh viện, nửa đêm nửa hôm lại đưa về. Cô ấy bị tiếng động đánh thức vài lần, rồi không ngủ lại được. Đúng hôm sau có bài kiểm tra, cô ấy không làm được bài. Cho nên cô ấy dọn đi, chị cũng không biết nói sao. Em nên biết chuyện đó, chị không muốn làm ảnh hưởng đến học tập của em.
Carol nói chắc như đinh đóng cột:
- Không cần. Nếu em sợ Đa Đa làm ồn, lúc nào muốn dọn đi thì cứ dọn. Nhà trường không cho người khác thuê lại, chúng ta cũng chỉ là giao dịch riêng, tốt nhất em đừng cho ai biết.
- Em không cho ai biết đâu. – Ngồi xe trên đường về Carol mới nhớ chưa nói gì với Siêu, không biết ông chủ thứ cấp này có cho cô dọn đi hay không. Lúc mới đến vì định chuyển sang trường D, chỉ ký hợp đồng với Siêu nửa năm, về sau không chuyển trường nữa, lẽ ra phải ký tiếp hợp đồng, nhưng lúc ấy hai người bắt đầu thân nhau, nên cũng không ký tiếp, chỉ nói với nhau sẽ ở thêm nửa năm nữa. Dù chỉ là hiệp định quân tử thì cũng nên giống như quân tử, không vì không ký hợp đồng mà chây ỳ.
Đến lúc này cô mới nghĩ thật khó ăn khó nói. Không nói gì đến chuyện Siêu tỏ ra ân cần, hai người bắt đầu góp gạo thổi cơm chung, cứ coi như không có chuyện đó, giữa đường bỏ bạn kể ra cũng khó coi. Nếu cô rút lui, Siêu không tìm được người đến ở chung, vậy thì thế nào? Cuối cùng cô quyết định dứt khoát, cùng lắm thì mình trẩ thêm mấy tháng tiền thuê nhà, mà cũng chỉ mấy tháng vì còn ba tháng nữa thì hợp đồng hết hạ