Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
với Nick. – Cô ấy nghĩ chú Jason là bố tớ đấy! – Không chờ Carol định thần, Sara chỉ vào cô, nói tiếp: - Cô thật ngốc! Chú Jason mới hơn ba mươi tuổi, làm thế nào để chú ấy có con mười bốn tuổi như cháu được?
Nick đang suy nghĩ gì đó, nghe thấy thế bỗng nói:
- Tớ nghĩ chú ấy rất có thể đấy. Một người đàn ông có thể làm cho một người đàn bà có thai khi người ấy xuất tinh. Mà con trai tớ có thể xuất tinh từ năm mười tuổi. Ít nhất là đối với tớ, tớ xuất tinh lần đầu lúc mười tuổi. Vậy là nếu chú Jason có vợ từ năm mười tuổi thì chú ấy có thể có con cách đây hai mươi năm rồi.
Carol nghĩ bụng, trẻ con nước Mỹ hiểu biết về tình dục khá phong phú, hơn nữa chúng còn dám nói ra miệng. Cô không cần biết chúng bắt đầu xuất tinh từ lúc nào, chỉ nghĩ đến chuyện Sara không phải là con Jason.
- Thế bố cháu là ai? – Carol hỏi, cảm thấy có phần đường đột, nhưng cũng đoán được Sara chưa nghe ra, liền đổi câu hỏi. – Bố cháu ở đâu?
Sara bảo ở thành phố G, bang F.
- Chú Jason đã có vợ chưa? – Carol vội hỏi tiếp.
- Cháu nghĩ là chưa.
- Bạn gái của chú ấy ở đâu?
- Cháu không nghĩ là chú ấy có bạn gái. – Sara rất đắc ý nói. – Cô biết vì sao không? Chú ấy đang chờ cháu lớn lên đấy.
Nói xong, nó trở về với việc chính:
- Cô có muốn mua gì không? Mọi thứ đều rất tốt và hợp với cô cháu mình.
Carol cảm thấy vui sướng, người như bay lên, vội nói:
- Cho cô mua, tất nhiên mua của cháu.
Cô mua hai cái áo phông trên đó in chữ “Ông bố tự hào”, một chiếc khác in chữ “Con tôi được lên bảng danh dự của thầy Hiệu trưởng”. Cô không biết mua những chiếc áo này để làm gì, không thể mặc nổi, vì nó rộng thùng thình.
Sara còn bảo cô mua sôcôla. Chợt nhớ ra điều gì, cô kéo Sara sang phòng Siêu, dựng Siêu dậy, bảo anh mua hàng.
- Bọn chúng bán hàng để gây quỹ, anh mua cho chúng vài thứ.
Siêu nhìn hàng lắc đầu, do dự:
- Mua gì nhỉ? Mình không cần áo, không thích ăn sôcôla, cũng không dùng đến phiếu mua hàng. – Siêu nhìn Carol, thấy cô tỏ ra bức xúc, liền đổi ý. – Đúng đúng, mình mua vài hộp kẹo sôcôla, coi như để tặng bạn. – Nói xong, anh trả tiền rồi đưa tặng Carol hộp sôcôla.
Carol cầm hộp kẹo, mở ra, lấy vài cái đưa mời mọi người.
Chia kẹo xong, Carol như vẫn do dự, cảm thấy chút quà ấy chưa thể bày tỏ sự cảm kích của mình đối với tin tức Sara mang đến, thế là cô càng phấn khởi hơn:
- Cô đưa các cháu đến nhà mấy người bạn của cô, bảo họ mua, chắc chắn họ sẽ mua của các cháu.
Carol đưa Sara và Nick đến chỗ mấy người bạn học ở gần đấy, như vừa dỗ dành, vừa ép buộc các bạn mua sôcôla, có mấy người mua phiếu mua hàng. Cô giúp Sara và Nick bán được tám món hàng, Sara và Nick vui lắm, bản thân cô cũng vui như được lên thiên đường, không nhớ hôm này là chủ nhật, ngày mai còn có bài tập chưa làm xong.
Lúc Sara và Nick về đến phòng của cô thì đã muộn, cô không yên tâm để hai đứa đi bộ ra bến xe buýt của nhà trường, cô định đưa chúng ra đấy. Sara bảo khỏi cần, chỉ cho nó mượn điện thoại gọi cho Jason, bảo anh đến đón, vì Nick không ở trong ký túc xá nhà trường, phải đưa nó về tận nhà.
Sara nói đùa:
- Mẹ cháu lại “mù” rồi.
Nó gọi điện thoại, Jason báo sẽ đến ngay, chỉ mười phút, mọi người cứ ngồi đấy chờ.
Carol không biết có nên nói gì với anh không, bao lâu nay vẫn coi Sara là con gái của anh, lúc này phát hiện không những anh không phải là bố của Sara mà còn là người chưa có vợ, có thể chưa có cả người yêu. Carol cảm thấy vui quá, sợ lát nữa mình không tự kiềm chế nổi, chồm vào lòng anh.
Chỉ mấy phút mà Carol cảm thấy như chờ quá lâu, cái đồng hồ trên mặt bàn như dừng lại, cô không biết mình nhìn đồng hồ bao nhiêu lần mới nghe thấy tiếng xe vào cổng. Không chờ Jason bấm chuông, cô ra mở cửa, thấy anh liền nở nụ cười.
Hình như anh cũng chú ý đến vẻ khác thường của Carol, anh mỉm cười, hỏi:
- Có chuyện gì mà vui thế?
- Không có chuyện gì, em giúp mấy đứa bán được vài ba thứ.
- Vậy à? Vậy thì phải cảm ơn cô lắm. – Jason cũng rẩt vui. – Chúng không bắt cô phải mua đấy chứ? Sara phải bán được hàng, có lúc ăn vạ, không mua nó không cho ăn cơm, hoặc không mua nó không cho làm việc gì. – Anh vẫn nói chuyện Sara, nhưng bây giờ Carol nghe không phải là chuyện của bố mẹ nói về con cái, mà là chú đang nói những chuyện vui vui về các cháu.
- Không, chúng không bắt em mua mà em tự nguyện mua, mua những thứ cần dùng. – Carol như nhớ ra điều gì. – Em mua hai cái áo phông, nhưng rộng quá, để anh mặc nhé.
Anh cười:
- Vậy mà bảo không bắt cô mua, chẳng phải cô mua những thứ không dùng được đấy thôi? – Anh làm động tác gõ đầu Sara, nó không sợ, ngược lại chạy đến đấm anh. Anh né tránh, nói với Carol:
- Cô đưa hai cái áo cho anh xem, anh có thể mặc, cô không dùng, anh trả lại tiền cho cô. – Rồi anh cười với Sara. – Lần sau đừng bắt ai mua hàng của cháu nữa nhé.
Cả Sara và Carol cùng phân bua, một người bảo không bắt mua, một người bảo tự nguyện mua. Cuối cùng Jason đành bịt tai, cười nói:
- Thôi thôi, biết rồi, hai cô cháu đừng làm điếc tai tôi nữa.
Carol đưa hai cá