Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

ắc chắn Sally trách cô lắm. Cô biết đấy là cái sai của mình, vì lúc đấy cô mới đến, chưa đăng ký số điện thoại của mình vào danh bạ điện thoại của trường có lưu số điện thoại của Sally.
Quả là thất sách, nếu lúc bấy giờ Sally gọi điện đến, có thể biết Jason độc thân, vì Sally là láng giềng của anh, lại là người cùng quê, tất nhiên sẽ biết anh có vợ hay chưa. Carol dọn đến đấy thì chỉ cách Jason một bức tường, có thể nghe được cả tiếng chân anh, hơn nữa có nhiều lý do để tiếp xúc với anh, ví dụ sang vay mắm vay muối, mượn cả chổi quét nhà, đấy không phải là lý do hay sao?
Carol dễ dàng tìm thấy số điện của Sally trong danh bạ, nhưng lại do dự, sợ Sally hỏi tại sao lúc ấy không có hồi âm, mình sẽ trả lời thế nào? Suy nghĩ hồi lâu, không còn lý do nào, cô quyết định nói dối, vì không biết số điện thoại.
Sally nghe điện, không có biểu hiện không vui. Hai người nói chuyện với nhau một lúc, Carol thăm dò:
- Căn phòng của chị có còn nữa không?
Đầu kia đường dây hình như Sally cũng hơi ngượng:
- Thật có lỗi với em, chị chờ một thời gian, không thấy em nói gì, chị cho người khác thuê mất rồi, là vì…
Carol ngắt lời Sally, rất thành khẩn:
- Chuyện này chỉ trách em không liên hệ lại với chị ngay. Cảm ơn chị.
Carol đặt máy xuống, rất thất vọng, tưởng như đã có người đưa Carol đi mất.
Qua danh bạ điện thoại nhà trường, Carol còn phải hiện địa chỉ của Sally, cô ghi lại, nhà R/205. Cô tò mò tìm số điện thoại và địa chỉ của Jason, nhưng không thấy. Tuy vậy, có địa chỉ của Sally, cô cũng biết được chỗ ở của Jason.
Ăn cơm tối xong, cô như bị ma sai quỷ khiến, cầm cuốn sách, lên xe buýt của nhà trường, đến trạm xe khu gia đình. Sau đấy giả vờ như đã đi ngang qua, đến nhà R. Trước nhà R là bãi đỗ xe rất lớn, có đông trẻ con đang chơi đùa, thỉnh thoảng lại có người Trung Quốc ra vào. Từ lâu cô đã nghe nói khu gia đình như một phố Trung Quốc, có nhiều người Trung Quốc ở đấy, hình như người Mỹ đọc thân rất thích vào ở ký túc xá nhà trường, lấy vợ có nhà riêng, không ở khu gia đình. Người có trẻ con từ nước khác đến Mỹ đi học mỗi ngày một nhiều.
Carol không muốn để ai thấy mình quanh quẩn ở nhà R, không muốn gặp người quen, gặp họ sẽ hỏi cô đi đâu. Cô vòng ra phía sau nhà R, quan sát địa hình. Phía sau nhà R là một thảm cỏ, phía trước thảm cỏ là một rừng cây, trong rừng cây có con đường sẳt, con đường sắt này hình như vẫn đang hoạt động. Trên thảm cỏ có một kiến trúc giống như một ngôi nhà nhỏ, nhưng không có mái, chăng dây thép, trông như nơi áo quần. Cô nghĩ, áo quần có thể sấy khô cơ mà? Về sau nhớ ra, đấy là phía sau toà nhà, không ai trông thấy, cô có thể làm sân phơi áo quần.
Cô không biết Jason ở căn hộ 204 hay 206, chỉ biết căn hộ 205 là hàng xóm. Tay cô cầm cuốn sách, đứng ở sân phơi, bức tường đó thấp đủ che khuất không để ai trông thấy, nhưng cô có thể trông thấy căn hộ 204, 205 và 206 chênh chếch. Nếu từ trong nhà R qua cửa sổ nhìn ra ngoài, họ sẽ không trông thấy cô. Nếu nhà R cao hơn tí nữa, người ở trên gác có thể trông thấy, nhưng nhà R chỉ có ba tầng.
Cô ngồi ở thảm cỏ, mở sách ra như đang đọc, nhưng thực tế thì đang quan sát hai căn hộ 204 và 206, xem đâu là căn hộ Jason ở. Cô nghĩ, nếu giờ này có người trông thấy cô, chắc chắn họ lạ lắm. Mùa xuân mới đến, vậy mà cô ngồi ngoài trời đọc sách. Hình như rất ít ai ra sau nhà R, chỉ có trẻ con thỉnh thoảng đuổi bắt nhau chạy ra đấy, nhưng cũng chỉ chạy qua. Đang là lúc các gia đình trong nhà R ăn cơm tối, mùi thơm của cơm và thức ăn của một vài gia đình bay ra, giống mùi thức ăn Hàn Quốc.
Không gian âm vang tiếng nói, không biết tiếng nước nào, chỉ cảm thấy lẫn lộn. Carol ngồi một lúc, cũng không biết đâu là căn hộ của Jason. Đang không biết thì chợt nghe tiếng đàn guitar chơi bản Hồi tướng cung điện Alhambra. Cô lắng nghe, cố gắng lắm bẳt xem tiếng nhạc vọng ra từ đâu, cuối cùng cô xác định từ căn hộ 206. Jason ở đấy.
Cô lắng nghe, nhớ lại buổi tối từ sân bay về, cũng là bản nhạc guitar này, nhưng hôm ấy cô đang ngồi cùng anh trong ô tô, anh đang bên cô, trông thấy anh, nếu mạnh dạn có thể chạm vào người anh. Lúc này chỉ có thể nghe tiếng nhạc mà không thấy anh đâu.
Cô nghe một lúc, cảm thấy tiếng nhạc không phát ra từ một băng ghi âm, có lúc giữa chừng bị ngắt quãng, hình như có người đang chơi bản nhạc ấy. Cô lắng nghe, đúng vậy, đúng là có người đang chơi guitar, nhất định là Jason. Có thể hôm ấy dọc đường anh vừa lái xe vừa chơi bản nhạc ấy trong lòng mình.
Cô tìm bản nhạc này trên mạng, tải về máy tính của mình, thường vừa làm bài vừa nghe nhạc. Bản nhạc đưa cô đến gần anh. Không biết bao nhiêu lần cô nhớ lại cảnh tượng đêm hôm ấy, có thể sẽ không bao giờ quên nổi.
Bóng chiều đã ngả, trời tối dần, các cửa sổ của nhà R đã sáng đèn. Carol ngồi trên thảm cỏ sau nhà R nghe Jason chơi guitar bài Hồi tưởng cung điện Alhambra. Ở một nơi xa nào đó có tiếng tàu hoả chạy trên đường sắt vọng đến, tạm thời lấn át tiếng nhạc. Nhưng chỉ một lúc sau, tiếng tàu hoả xa dần, lại có thể nghe thấy tiếng guitar.
Đến đây ngồi


XtGem Forum catalog