Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
– Carol thấy khó hiểu.
- Chỉ là cảm giác, cảm thấy vị trí của bạn trong tim anh ấy cũng giống như vị trí của mình trong tim bạn. Bạn không cảm thấy mình tồn tại, có thể anh ấy cũng không cảm thấy bạn tồn tại. Có thể chúng ta không cảm thấy chúng ta tồn tại, vì trái tim chúng ta bị một người chiếm trọn.
Carol sững sờ giây lát, chợt nhớ ra Siêu là con người giàu triết lý, giàu ý thơ, phải chăng anh chính là Sở Thiên?
DỌN ĐẾN NHÀ R, liền mấy hôm sau Carol không thấy Jason ra vào căn hộ số 206, không chờ nổi, cô bèn hỏi Sally. Sally trả lời, Jason đi miền Nam có việc, anh có chương trình hợp tác ở đấy, có hai cuộc phỏng vấn với một trường đại học, hình như còn dự hội thảo, có thể đến tận ngày hai mươi mới trở về.
Ngày hai mươi đúng chủ nhật, cô không đến trường, ở nhà chờ Jason về. Chờ đền tận trưa cũng không thấy anh về, đang sốt ruột thì Tĩnh Thu gọi điện đến, cô hỏi có phải tìm Sally không.
Tĩnh Thu nói:
- Chị đang muốn tìm em, chủ nhật tuần sau Sara tổ chức sinh nhật, tối thứ sáu nó mời bạn bè đến chơi, tối thứ bảy chị mời mấy người bạn đến nhà hàng China star ăn cơm, Sara và Đa Đa cùng tham gia, không biết em có tham gia được không, tham gia cả hai buổi hoặc một buổi đều được.
Carol nghĩ, quan hệ giữa Jason, Tĩnh Thu và Sara không như những quan hệ bình thường khác, nếu là sinh nhật Sara anh không thể không đến, vậy là cô nói ngay:
- Em sẽ tham gia buổi tối thứ bảy.
- Chị sẽ bảo Jason hôm ấy chờ em đến, anh ấy biết chỗ rồi đấy.
Suốt cả tuần Carol sốt ruột mong cho chóng đến thứ bảy có buổi chiêu đãi Jason tham gia. Carol rất cẩn thận chọn lựa bộ đồ dự tiệc, chọn bộ nào cũng thấy không ưng ý, định ra hiệu mua một bộ nhưng lại ngượng nếu phải gọi Siêu cùng đi, tuy anh nói nếu cần dùng xe thì cứ gọi. Đã có vài lần cô nhờ đưa ra Wall Mart, nhưng lần này đi mua áo quần mặc cho Jason ngắm, nhờ Siêu đưa đi quả là bất tiện.
Vừa đúng lúc Sally cũng muốn đi mua đồ và quà sinh nhật cho Sara. Sally nói có thể đi xe buýt, mỗi tiếng đồng hồ có một chuyến, nhưng phải đi một quãng mới đến được bến xe. Vậy là hai người dành một buổi chiều không có bài cùng ngồi xe buýt đến siêu thị.
Hai người loanh quanh trong siêu thị nửa ngày mới mua được quà cho Sara. Nhưng Carol thì không mua được bộ đồ nào, không phải quá đắt mà là không hợp. Cô nhận ra ở Mỹ áo quần không mốt bằng ở trong nước. Sally rất tiết kiệm, áo quần hơi đắt một chút là khuyên Carol đừng mua, bảo áo quần này không thể mặc đi học được, mua rồi chỉ để đấy, khiến Carol phải đắn đo.
Nhưng đi cả buổi cũng có thứ để thu hoạch, Carol được nghe Sally kể nhiều chuyện về Jason. Sally và Jason không phải đồng hương, vì quê của Sally ở thành phố J, nơi Jason học nghiên cứu sinh, và Sally không phải là người thành phố K. Sally nói, Tĩnh Thu và Jason mới đúng là người cùng quê, hai gia đình ở gần nhau rồi cùng sang Canada định cư, ở đấy lại thành láng giềng của nhau. Tĩnh Thu lớn hơn Jason những mười bảy tuổi, khi Tĩnh Thu học trung học phổ thông thì Jason mới sinh. Tĩnh Thu rất thân với mẹ Jason, cho nên Jason lúc nhỏ còn được Tĩnh Thu bế bồng, coi như chứng kiến anh lớn lên.
Có lần Tĩnh Thu nói đùa Jason, hồi cậu còn nhỏ tôi rửa đít cho cậu không biết bao nhiêu lần, khiến Jason không có lỗ nào mà chui, chỉ còn biết cười đau khổ:
- Chẳng trách gì người ta vẫn nói, làm quan không ai đi qua của nhà, vì trước cửa nhà toàn là những người biết mình tận gốc rễ.
Tĩnh Thu bảo Jason đừng ngượng để cô kể lại những chuyện xấu hổ của mình. Có lần Tĩnh Thu đưa Jason ra bờ sông thả thuyền giấy, dọc đường Tĩnh Thu muốn vào nhà vệ sinh, nhưng lại không đem theo giấy, đành xé thuyền giấy của Jason để dùng. Về sau, tuy còn nhỏ, nhưng đi đâu Jason cũng đem sẵn cho cô Tĩnh Thu mấy tờ giấy. Thế đấy, Jason từ nhỏ cũng đã ân cần với con gái như thế rồi.
Tĩnh Thu chưa về nông thôn, mười tám tuổi đã làm giáo viên tiểu học. Lúc Jason bốn, năm tuổi, Tĩnh Thu thường đưa đến trường chơi, những lúc Tĩnh Thu lên lớp, cứ để Jason ở trong lớp học, ngồi ở bàn cuối cùng. Từ nhỏ Jason đã thích đi học, những năm còn nhỏ ngồi trong lớp, có thể ngồi yên suốt cả tiết học, không làm ồn. Hồi ấy, Tĩnh Thu dạy lớp một, có lần trong giờ học, cô đưa ra câu hỏi, học sinh không trả lời được, nhưng Jason giơ bàn tay nhỏ lên. Tĩnh Thu cho rằng cậu học theo các học sinh trong lớp, cô cứ mặc kệ cậu ta, cậu ta cứ giơ tay, cho đến khi Tĩnh Thu gọi cậu ta trả lời. Jason trả lời rất đúng, khiến Tĩnh Thu vui lắm. Thu nói chuyện này với bố mẹ Jason, cho cậu ta đi học luôn. Bố mẹ Jason thấy đi học quá sớm cũng không tốt cho trẻ con, nhưng Jason đòi đi, bố mẹ phải đồng ý, vậy là lớp học của Thu có thêm một học sinh.
Về sau Tĩnh Thu được điều đi dạy ở một trường trung học cơ sở, rồi lên dạy trung học phổ thông, sau nữa đi học chuyên tu hai năm tại trường sư phạm, thi làm nghiên cứu sinh thạc sĩ chuyên ngành Anh ngữ tại đại học L, sau khi tốt nghiệp được giữ lại làm giảng viên của trường. Thật khéo, Jason cũng thi vào khoa Anh ngữ tại đại học L, Tĩnh Thu trở thành cô giáo của Jason.