Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
i áo cho Jason, nhưng kiên quyết không nhận tiền.
Sau một lúc kiên trì, thấy Carol không chịu nhận lại tiền, anh đành nói:
- Cũng được, anh sẽ mua thứ gì đó cho cô.
Jason và hai đứa trẻ ra về rồi Carol vẫn còn vui, rất muốn chạy đi gõ cửa từng nhà để thông báo tin vui. Cô sang phòng Siêu, phấn khởi nói với anh:
- Anh biết không, Sara không phải con gái Jason.
Siêu hững hờ nhìn Carol, nhún vai:
- Sao cơ?
- Mà Jason cũng chưa có vợ.
- Ôi, xem mặt bạn kìa, tưởng là bạn trúng xổ số Mega một triệu đôla.
Thấy Siêu không có vẻ ngạc nhiên, cô như hiểu ra điều gì:
- Anh biết từ lâu rồi à?
- Có điều gì đáng gọi là bí mật quốc gia đâu?
- Tại sao anh không nói với em? – Carol bực mình.
- Bạn có hỏi tôi đâu, tôi đâu biết bạn kín đáo như vậy? Chuyện ấy, giống như Vạn lý trường thành của Trung Quốc, tưởng rằng mọi người đều biết.
Carol thấy mình đã sai lầm khi chia vui với Siêu về tin này, vội quay về phòng mình, gọi điện cho mẹ, báo cho mẹ biết tin vui ấy. Mẹ cũng rất vui, cười nói:
- Cái con này, xem mày kìa, không chuyển sang đại học D nữa à?
- Con đúng là bậc tiên tri tiên giác, mẹ thấy đúng không? – Carol tự thổi phồng. – Từ lâu con biết anh ấy không phải là bố của Sara.
Mẹ cũng nói:
- Lúc bấy giờ mẹ cũng thắc mắc, tại sao trẻ như thế mà đã có con gái lớn như vậy? Mẹ nhìn ảnh anh ấy, đã nói với con rồi, nhưng con không tin.
Hai mẹ con như người “đã biết từ ba năm trước”, người này “mẹ đã biết”, người kia “con đã biết” cứ vậy nói chuyện với nhau qua điện thoại, cho đến khi Carol nhớ đến bài tập:
- Thôi, con không nói chuyện nữa, con còn bài tập chưa làm xong.
HÔM SAU, LÚC ĂN CƠM TỐI, Carol không nhịn nổi, lại nói đến chuyện Jason:
- Mọi người biết Jason chưa có gia đình, tại sao mình không biết?
Siêu nuốt miếng cơm trong miệng, rồi chậm rãi nói:
- Bạn không biết thì có thể hỏi mà. Nếu bạn không muốn ngượng mặt hỏi, thì cứ không ngượng mặt hỏi thẳng, hỏi thẳng Jason không được hay sao? Chỉ một câu nói là giải quyết xong vấn đề, đâu có phải bài tập gì to tát mắt đến nửa năm mới giải nổi?
Câu nói của Siêu như nhắc nhở Carol, thật ra cô đã hỏi Jason hôm ngồi nhờ xe anh từ vũ hội về nhà, nhưng anh nói Sara là con gái của anh, không những thế, anh còn bảo kỳ nghỉ Giáng sinh cả nhà anh ba người cùng về Canada. Mẹ gọi điện trách anh, bảo anh làm người chồng, người cha tốt, anh cũng không nói mình đang độc thân. Hình như anh cố tình để Carol cho rằng anh đã có gia đình. Ngay cả Tĩnh Thu cũng bị mua chuộc, hợp tác, không chỉ rõ điều nói dối của anh. Nếu Sara không đến bán hàng gây quỹ, không biết anh sẽ nói dối đến bao giờ.
Carol nghĩ mãi nhưng cũng không tìm được lời giải đáp tại sao anh lại để cho cô ấn tượng sai lầm như thế? Có thể ngay hôm đầu cùng Sara đi mua thức ăn anh chưa có ý nói dối, nhưng về sau anh mới nói dối Sara là con gái. Phải chăng vì cú điện thoại mẹ gọi cho anh? Anh sợ kéo chân mình, làm cho mình không học nổi? Nghĩ đến đây lòng Carol bỗng thanh thản, nguyên nhân nhất định là đây. Chắc chắn qua điện thoại mẹ nói việc chuyển sang trường D đối với mình là vô cùng cần thiết, cho nên anh quyết định giấu, trong khi minh hiểu nhầm Sara là con gái anh, nhân đấy anh cứ nhận Sara là con.
Nghĩ như vậy Carol càng yêu anh hơn. Anh đã nghĩ cho mình, nói dối để mình đạt được tương lai tiền đồ. Nói dối bị trời đánh đấy! Jason ơi, anh ngốc lắm, đại học D và đại học C như nhau cả thôi. Anh ở đâu thì nơi ấy là thiên đường của em. Cứ coi như anh nói dối để em chuyển trường, một khi em biết thân phận anh, em sẽ quay về cơ mà.
Tâm trạng vui mừng không kéo dài được bao lâu. Carol lại bắt đầu buồn. Cô muốn Jason vẫn là người độc thân, trái chín sẽ rụng, nước mã thành dòng, cô phát hiện sự việc không đơn giản như thế, Jason vẫn xa vời, Carol không biết phải thế nào mới tiếp cận nổi? Cô không quan tâm ai đang theo đuổi ai, nếu biết tâm tư của anh cô sẽ không thể không theo đuổi. Nhưng cô không biết anh có thích mình hay không. Chưa bao giờ anh kiếm cớ để đến tìm cô, cũng không thấy anh có biểu hiện gì đối với cô. Nếu nói học kỳ trước là vì để cô chuyển sang trường D, nhưng bây giờ không thể chuyển kịp nữa rồi, anh cũng không có biểu hiện gần gũi, điều ấy không đủ chứng minh anh không có ý đó sao?
Carol nghĩ, có thể vì hai người ít tiếp xúc, tuy học với anh một học kỳ, nhưng đấy là quan hệ thầy trò: một người đứng trên bục giảng, một người ngồi dưới nghe, anh không có điều kiện đi sâu tìm hiểu con người mình. Chỉ thường xuyên tiếp xúc mới có cơ hội để anh hiểu mình.
Làm thế nào để thường xuyên tiếp xúc với anh? Trong trăm mối suy nghĩ, cô nhớ đến Sally hàng xóm của anh. Trong buổi họp mặt hôm ấy ở nhà Tiền Ba, cô bảo Sally để căn phòng ấy lại, về sau vì cho rằng Jason đã có gia đình, cô cũng không muốn dọn đến ở cùng Sally, cuối cùng cô vẫn chưa nói lại với Sally, không biết Sally đã cho thuê căn phòng ấy chưa.
Carol nghĩ , lâu như thế rồi, chắc chắn Sally đã cho người khác thuê, hơn nữa Sally bảo sẽ chờ ít hôm, nhưng rồi cô không hồi âm, ch