Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
Carol thích ăn bánh kem sôcôla hai màu, anh lấy luôn mấy cái, dùng dao cắt bớt nửa vàng, để lại cho Carol nửa có sôcôla. Anh cũng chú ý đến mấy đứa trẻ con, bóc càng cua cho Đa Đa. Carol nghĩ, có thể anh là con người như thế, ân cần với mọi người là bản tính của anh, không phải là cách bày tỏ tình yêu.
Những buổi họp mặt như thế này rất dễ bỏ qua nhân vật chính, vì tất cả đều là người lớn, chỉ có hai đứa nhỏ là Sara và Đa Đa, hai đứa tuổi lại cách xa nhau, không chơi với nhau. Người lớn nói chuyện, không để ý Sara ăn gì, nó ngồi vào một chỗ. Carol thấy Jason đến bên Sara, nói chuyện với nói, sợ nó bị bỏ quên, anh bảo mọi người hãy im lặng, để chúng ta nghe người được mừng sinh nhật hát một bài.
Mọi người vỗ tay hoan nghênh, Sara không từ chối, nhưng nó chọn bài hồi lâu mà cũng không chọn được bài nào. Nó định hát bài của Avril Lavigne hoặc Hillary Duff, nhưng không tìm thấy. Sara ném cuốn danh bạ bài hát, kêu lên:
- Chú Jason này thật đáng ghét!
Jason cười, hỏi:
- Ôi ôi, kéo chú vào làm gì? Chú đâu phải ông chủ nhà hàng.
Sara chỉ vào anh, nói:
- Ai bảo chú cạo râu đi? Bây giờ chú không giống với J. D. rồi, cháu không muốn chú chờ cháu lớn lên nữa đâu.
Ngải Mễ phá lên cười, Carol không nghe rõ, hỏi Lâm đang ngồi bên cạnh.
Lâm vừa cười vừa nói:
- Sara bảo Jason cạo râu, không giống J. D. nữa, nó không cần anh chờ nó lớn, tức là bảo nó sẽ là bạn gái của anh.
- J. D. là ai? – Carol hiếu kỳ hỏi lại.
- Đằng ấy không biết J. D. à? – Lâm có vẻ ngạc nhiên nói. – Tức là Johnny Depp, ngồi sao màn bạc, thần tượng của mình đấy, Jason rất giống anh ấy, có những cái ảnh có thể nhầm hai người. Có lần tớ làm một trang mạng J. D. đưa ảnh của Jason vào, một thời gian sau, rất nhiều fan tưởng là ảnh của J. D. tải ảnh Jason về trang mạng của mình. Bây giờ tớ bảo với bọn họ không phải ảnh J. D., bọn họ không tin, tớ có xứng với truyền thông đại chúng không? Muốn tung tin thất thiệt là có thể tung được.
Carol nhớ, có lần Sở Thiên nói đùa: “Có đẹp trai hay không tôi không biết, nhưng có người bảo tôi giống Johnny Depp”. Vậy là Carol nói với Lâm:
- Mình biết có người khiến cho ai cũng bảo anh ta giống J. D.
Lâm cười:
- Không có gì lạ, vì J. D. được gọi là người có nghìn khuôn mặt, anh ta có thể diễn nhiều khuôn mặt khác nhau. Đằng ấy bảo người kia giống với J. D. là giống với vai diễn nào? Jason giống J. D. trong Cửa số Chín, có thể bạn của đằng ấy giống với J. D. trong Cướp biển Caribê. Ha ha, vậy thì hoàn toàn không giống.
TUY Ở SÁT VÁCH PHÒNG JASON, nhưng Carol rất ít khi gặp anh. Hình như anh rất bận, mà Carol lại không tìm được lý do gì để gặp anh, hai người có bạn ở cùng, cho nên đến cuối tuần mới có cơ hội gặp nhau. Cuối tuần, anh lái xe đưa Đa Đa và Sally đi bơi ở trung tâm thể thao của trường, ở đấy cuối tuần mới mở cửa cho gia đình sinh viên.
Sally nói, Jason khuyên chị mua xe, bảo có trẻ con không có xe rất bất tiện, nhưng Sally thiếu tự tin, bảo mình không thể học lái xe, cho nên phải làm phiền Jason.
Bây giờ Carol mới biết tại sao Jason luôn nói “anh đưa cô đi”, căn bản không phải như Carol hiểu với ý phụ huynh hoặc người yêu “đưa đi”, mà là lái xe để đưa đi đâu đó. Vì ai nhờ anh chở đi đâu, anh cũng nói “tôi đưa đi”, “anh đưa đi”…
Mỗi lần Jason đưa Đa Đa và Sally đến trung tâm thể thao cũng hỏi Carol có đi hay không. Điều ấy thì không phải hỏi, chắc chắn Carol đi rồi, cho nên cả bốn người cùng đi. Đến đây, Sally đưa Đa Đa đi bơi, tức là đi ngâm nước, vì hai người không biết bơi. Jason đến phòng tập hoặc đi đánh bóng bàn, cầu lông, sau đấy đến bể bơi. Cuối cùng mọi người đến phòng tắm, tắm sạch rồi về.
Carol cũng từng cùng bạn đến trung tâm thể thao, cho nên không lạ gì nơi này. Carol đã học bơi ở trong nước, bơi không giỏi nhưng biết kỹ thuật cơ bản. Cô không muốn để Jason biết mình biết bơi, muốn để Jason dạy bơi, như vậy anh phải nâng cô lên. Hai người mặc rất ít đồ, hai cơ thể gần nhau trong nước, trong tiểu thuyết có nhiều đôi nam nữ yêu nhau qua việc dạy bơi.
- Cô không biết bơi à? – Jason ngạc nhiên. – Anh cứ nghĩ cô biết bơi cơ đấy.
- Em không biết bơi, anh dạy em với.
Anh đến đường bơi của Carol, xuống nước, nói:
- Không biết bơi thật chứ? Hoàn toàn không biết gì à? Vậy thì trước tiên phải học nín thở. Cô nín thở, dìm đầu xuống nước, có thể nín thở được bao lâu thì cứ nín.
Carol làm theo, nghĩ bụng hôm nay thế là hết, anh ấy suốt cả buổi dạy nín thở thì làm thế nào? Cố quyết định làm hơn thế, vậy là cô hít vào một hơi thật sâu, ngụp đầu xuống nước, nhịn thở cho đến khi mặt tái xanh mới ngoi lên, rất đắc ý nhìn anh, nghĩ bụng để xem anh còn chiêu gì khác?
- Nín thở đủ chưa? – Cô thở hổn hển, hỏi anh. – Không phải tập nín thở nữa chứ? Dạy em tập bơi đi.
Anh chạy đi lấy tấm phao bơi, để cô ôm phao, chân đập nước, nói:
- Ôm chặt, chân duỗi thẳng, đập mạnh.
Carol thấy anh không có ý định nâng mình lên tập bơi, ngay cả đụng đến người anh cũng không dám, cô ngư