Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1550 lượt.
ợng ngùng, nói:
- Thôi, ông thầy vớ vẩn này, không nhờ anh dạy nữa. – Nói rồi cô bơi đi chỗ khác.
Ngải Mễ và Phương Hưng ở đường bơi bên cạnh cười phá lên:
- Anh Jason, bị ăn quả lừa rồi nhé!
Jason cũng cười theo:
- Toàn bị các cô gái lừa.
Thấy anh rất thật thà, Carol vờ như không hay biết gì.
Ngải Mễ cười nói:
- Anh Jason, anh như con ếch không cần tập luyện nữa, mục đích đạt được rồi, anh đã sửa xong câu tục ngữ, bây giờ không phải là ếch ngồi đáy giếng đòi ăn thịt thiên nga trên trời, mà là thiên nga ăn thịt ếch
- Ôi, thì ra ếch nhảy nhầm vào hồ thiên nga. – Anh cười, nói với hai cô gái – Các cô chơi nữa đi, ếch tôi nhảy chậm, nhảy trước một bước nhé. – Anh nói với Sally và Carol. – Tôi ra trước, chờ mọi người ở ngoài kia. Đừng cho Đa Đa bơi nhiều, cẩn thận bị cảm.
Anh rời bể bơi trước.
Ngải Mễ và Phương Hưng luồn dưới dải phân cách sang đường bơi của Carol. Ngải Mễ nói:
- Vẫn chưa đạt được âm mưu chứ?
- m mưu gì? – Carol hỏi, giọng khô cứng.
- Đừng vờ nữa, cái trò ấy bọn này đã từng chơi. Anh ấy không bị lừa đâu, chi bằng mấy đứa chúng mình hợp lực lại, bắt cóc anh ấy, rồi muốn làm gì thì làm.
- Làm gì anh ấy? Tới chưa nghĩ phải làm gì cả.
Phương Hưng nói:
- Thôi đi, Ngải Mễ, đừng làm hư Carol, cứ để nó tự tìm được xác suất thành công.
Ngãi Mễ không nghe lời khuyên của Phương Hưng, rất nghiêm túc hỏi Carol:
- Đằng ấy yêu Jason rồi à? – Thấy Carol đỏ mặt im lặng, Ngải Mễ nói tiếp. – Cô em, chị đây tốt bụng khuyên em, đừng mơ nữa, kẻo rồi làm cho trái tim tan nát ra đấy.
- Anh ấy gay à? – Carol mạnh dạn hỏi.
- Ha ha… - Ngải Mễ và Phương Hưng cười phá lên thật thoải mái. – Biết thế nào cũng hỏi câu ấy mà. Không phải gay, nếu gay thì anh ta không dám đụng đến người đằng ấy, đúng không? Đằng ấy không biết bọn gay à? Chúng có ôm đằng ấy vào lòng cũng chẳng xảy ra chuyện gì. Jason còn hơn cả gay, anh ấy bị thứ bệnh tổng hợp gọi là “bất lực tình yêu trầm trọng”. Chú ý nhé, tớ nói “bất lực tình yêu” chứ không phải “bất lực tình dục”.
Phương Hưng nói:
- Thôi thôi, đằng ấy đừng dọa cô em nữa, biết đâu cái bệnh “bất lực tình yêu trầm trọng” ấy được cô em này chữa khỏi.
Ngải Mễ bĩu môi:
- Thôi đi, tớ quen anh ấy từ năm tớ mười tám tuổi, đến nay gần chục năm rồi, chả nhẽ tớ không hiểu anh ấy hơn đằng ấy à?
- Hừm, thế mà còn nói, lập án mừơi năm, theo đuổi vạn dặm, từ Trung Quốc sang Mỹ, vậy mà không có cách trừng phạt, để cho anh ta đứng ngoài vòng pháp luật đến tận hôm nay, đằng ấy cũng đủ rồi đấy.
Ngải Mễ cười, mắng lại Phương Hưng:
- Nói người mà chẳng nghĩ đến ta, coi chừng không có thuốc chữa. Đằng ấy tài giỏi, suốt một học kỳ dạy anh ta về thống kê, tại sao không làm gì nổi? Nếu vào tay tớ, đứng ở vị trí có lợi như thế thì đã diệt được rồi. Chỉ cần gọi anh ta đến văn phòng, hỏi có chịu không, không chịu cứ cho anh ta điểm trừ, chịu thì cho toàn điểm A, coi như gục hẳn.
- Nếu biết trước thì tớ đã nhường vị trí ấy cho đằng ấy, để tớ xem diệt như thế nào. – Phương Hưng bắt đầu té nước vào Ngải Mễ, hai cô cười đùa, đánh trận nước ầm ĩ.
Carol không còn tâm trạng nào để chơi đùa, cô nói với Sally:
- Chị em mình lên tắm rồi về nhé, đừng để anh Jason chờ lâu.
Nhưng Đa Đa chưa chịu lên, cô đành chờ thêm một lúc nữa. Cô quay lại thì thấy Ngải Mễ và Phương Hưng đã rời bể bơi từ lúc nào.
Lúc tắm, Carol hỏi Sally ở phòng bên cạnh:
- Chị Sally, Ngải Mễ và Phương Hưng là người thế nào? Hình như rất thân với anh Jason phải không? Ngải Mễ còn nói, nó quen anh Jason mười năm rồi.
Sally nói:
- Chị không rõ Phương Hưng lắm, nhưng Ngải Mễ thì chị biết, vì chị học ở đại học J, bố mẹ Ngải Mễ là giáo sư ở trường, bố cô ấy rất nổi tiếng, ông ấy là thầy hướng dẫn Jason làm nghiên cứu sinh. Ngải Mễ là con gái duy nhất của ông bà, là viên ngọc trong lòng bàn tay. Chắc hẳn cô này thích Jason từ khi làm nghiên cứu sinh của bố. Cả hai cô này rất giỏi, Ngải Mễ là thạc sĩ thống kê, Phương Hưng là tiến sĩ thống kê, chưa tốt nghiệp đã tìm được việc làm. Hiện tại chuyên ngành thống kê rất dễ tìm việc, không giống như chuyên ngành của chúng mình, công việc chưa biết còn ở tận đâu, học đến oải cả người.
- Ngải Mễ cũng rất đẹp, theo đuổi đã mười năm rồi mà anh ấy vẫn không chịu à?
Sally trả lời không rõ ràng:
- Chị cũng không rõ. Cái trò tình yêu, có lúc chẳng thể hiểu nổi.
Carol khó hiểu, nói:
- Ngải Mễ bảo rằng, Phương Hưng dạy Jason một học kỳ.
- Ừ, Jason cũng có học vị thạc sĩ thống kê. Thống kê cộng với tin học, tốt lắm, hai chuyên ngành đều dễ tìm việc, có nơi mời làm thống kê, có nơi mời làm máy tính, nhưng anh ấy vẫn chưa quyết định đi đâu.
Carol cảm thấy trĩu lòng, vội hỏi:
- Anh Jason sắp tốt nghiệp rồi à? Vậy là anh ấy sắp rời trường C đấy nhỉ?
- Cũng sắp rồi. Không nhất thiết anh ấy rời trường C, vì nhà trường cho anh ấy chọn khoa.
Carol hy vọng anh ở lại trường C, đừng đi đâu, anh đi cô sẽ không còn được gặp anh nữa. Carol suy nghĩ giây lát, lại hỏi:
- Nghe nói Ngải Mễ và Phương Hưng là tình địch,