Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

nhưng tại sao cả hai thân nhau như thế?
- Chuyện con gái bọn em chị không thể hiểu nổi. Bọn chị hồi xưa không bạo gan thoải mái như thế đâu, chứ đừng nói gì hỉ hỉ hả hả đùa giỡn với con trai, ở bể bơi đụng vào con trai cũng che mặt bỏ chạy thật xa.
Mọi người xong xuôi ra khỏi trung tâm thể thao đã thấy Jason đứng hút thuốc. Sally phàn nàn.
- Đa Đa không chịu về, cứ đòi chơi, phiền anh phải đợi lâu.
- Không sao, chờ cho tóc khô, cũng không phải chờ vô ích. – Anh cười, nhưng tỏ ra lo lắng. – Chỉ sợ bơi lâu, Đa Đa bị cảm mất thôi.
TRÊN ĐƯỜNG TỪ TRUNG TM THỂ THAO VỀ, không hiểu tại sao trước mắt Carol cứ hiện lên hình ảnh Jason bơi. Hình như cô thấy cả hai cánh tay anh lần lượt lên xuống bơi tự do hoặc hai cánh tay đồng thời lên xuống bơi bướm, tưởng chừng cảm nhận được cái rắn chắc trên cơ bắp của anh. Cô rất muốn sờ vào vết sẹo trên người anh, hỏi anh tại sao, chắc chắn mỗi vết sẹo là một câu chuyện.
Cô nhớ vừa rồi trong bể bơi, trước khi anh đến đường bơi của mình, chuẩn bị nhảy xuống, cô đứng dưới nước nhìn anh, nhìn thấy lông chân anh. Trước đây cô đã thấy lông trên người đàn ông, nhưng chỉ để lại cho cô cảm giác khó chịu, nhưng lông trên chân Jason lại cho cô một cảm giác tính dục kỳ lạ.
Tối hôm ấy cô không sao học nổi, tự nhủ, thôi đi, ngày cuối tuần hôm nay coi như nghỉ cuối tuần, nghỉ, mai chăm chỉ gấp đôi. Cô nằm lên giường, suy nghĩ vẩn vơ, nhớ lại cảm giác lần đầu gặp anh, nhớ lại đau khổ của mình khi cho rằng anh đã có vợ có con, nhớ lại tâm trạng bối rối ngọt ngào mỗi lần trông thấy anh, nhớ lại sự run rẩy khi thấy anh “khỏa thân” trong bể bơi hôm nay… Cô ngạc nhiên vì những cảm giác đó của mình, hình như đấy không phải là điều mà những người con gái đứng đắn nên có.
Carol nhớ đến những cảm giác của Liễu Thanh trong Người này không có chuyện mỗi lần gặp những người đàn ông khác nhau: “Trước đây nghĩ rằng ở đời chỉ có hai loại đàn ông, một loại hễ đụng đến sẽ phải tắm cả chục lần, thậm chí cắt bỏ chỗ thịt đã đụng vào anh ta; một loại khác nếu anh ta đụng đến, bạn không những không phản cảm, vì người đó là chồng của bạn, người đó đụng đến bạn là hợp lý hợp pháp, là điều thiên kinh địa nghĩa; bây giờ xem ra còn loại đàn ông thứ ba, tức là bạn trông thấy anh ta, biết rõ không nên đụng đến, mà người đó cũng không dám đụng đến bạn, nhưng bạn lại rất thèm được anh ta ôm bạn…”.
Carol cảm thấy Liễu Thanh nói đến ba loại cảm giác vẫn chưa đủ, phải nói là bốn loại, đó là cảm giác Carol hiện đang trải nghiệm.
Một Jason mặc áo quần cho cô cảm giác đẹp trai, rất thích nhìn, nhất cử nhất động của anh đều hấp dẫn cô, anh giơ tay, ném bóng rất đẹp, rất dễ chịu, tao nhã, rất ung dung tự tại. Những lúc ấy nhìn anh, cô chỉ mong anh dang tay, dịu dàng ôm cô vào lòng, để được thỏa mãn, được tận hưởng cái đẹp. Nhưng một Jason không mặc áo quần cho cô một cảm giác khát khao tính dục. Hôm nay trong bể bơi, cô trong thấy phần da thịt anh để lộ ra ngoài cái quần bơi, mỗi một bộ phận, dù là bộ phận bị che khuất, cũng chỉ che khuất màu sắc, nhưng hình thù thì không thể.
Chợ cô hiểu cảm giác của những người con gái rất muốn trông thấy cơ thể đàn ông được viết trong một số truyện. Trước kia, mỗi lần đọc chỉ cảm thấy đấy là một cách nói khác về tình yêu của nữ đối với nam, nhưng bây giờ cô hiểu đây không phải là nỗi nhớ về tình cảm, mà là nỗi khát khao cơ thể, mong được anh ôm chặt vào lòng, vò nát xương thịt mới thỏa nỗi khát khao.
Đấy mới là cảm giác nguyên thủy nhất, giàu sức sống nhất của loài người. Cảm giác xấu hổ và quan niệm về đạo đức chỉ có tính xã hội, tính thời đại, nhưng sức hấp dẫn của con người khác giới ra đời cũng với sự ra đời của con người và tồn tại cùng với sự tồn tại của con người. Nếu một ngày nào sức hấp dẫn khác giới không còn tồn tại, thì hoạt động tình dục của con người không còn là tính người, mà biến thành tính xã hội, như một cỗ máy, hoặc nói loài người sẽ không còn sinh sôi đổi mới, cũng tức là tiêu vong.
Không ai nói nửa lời khi nam giới có cảm giác xung động tình dục, niềm vui hưởng thụ tình dục, trừ phi anh ta dùng thủ đoạn không chính đáng để thỏa mãn sự xung động về tình dục. Nhưng nếu như một người con gái cảm nhận sự xung động tình dục, hưởng thụ khoái cảm tình dục, sẽ có người “chửi” cô ta là đê tiện, là không đứng đắn, có lúc ngay cô ta cũng thấy xấu hổ, như vậy có công bằng không? Lẽ nào những cô gái ấy không chút “hứng thú” với chồng mình, chỉ những phụ nữ biết làm vợ theo nghĩa vụ mới là chính đáng, mới không đê tiện sao? Có thể từ góc độ xã hội các cô gái ấy mới chân chính, nhưng xét từ góc độ nhân tính, họ là kẻ chịu nạn, buộc phải dâng hiến, cho dù không nói là không bình thường thì ít ra đó cũng là việc vô nhân đạo.
Carol quyết định không xấu hổ vì những cảm giác đó, ngược lại, cô mừng cho mình. Nếu một người con gái cả đời không có bất cứ một cảm giác nào đối với nam giới, chỉ có thể nói đấy là sự đáng tiếc, là thiếu sót trời sinh, là nỗi bất hạnh. Cô nhớ lại cảm giác của mình với Đổng Hạo và Phong, lại nghĩ đến cảm giác hiện tại với Jason,


Pair of Vintage Old School Fru