Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.

này cũng vậy.
Thế nhưng… Lần này thì khác…
Cô cắn môi, quay đầu bỏ đi.
Nếu không muốn để Bắc Hàn bị liên lụy thì nên tập cho mình tính kiên cường. Ngải Ái uể oải bước đi trên đường phố, mới bước được mấy bước nhìn thấy trước mắt một cái bóng áo trắng, người đó lướt qua người Ngải Ái rất nhanh, chưa kịp nhìn ra người hay mà thì biến mất.
Đang lúc hoảng hồn thì một chiếc xe Benz trờ tới, đỗ xịch bên cạnh cô.
Cửa xe được kéo xuống, gương mặt một người phụ nữ xuất hiện, bà này rất đẹp nhìn khá sang trọng và duyên dáng. Ngải Ái sực nhớ ra hình như cô đã từng gặp bà này ở đâu đó.
“Xin lỗi cô, cho hỏi vừa rồi cô có thấy một cô bé lái xe máy khoảng mười lăm tuổi, tóc dài, mặc áo trắng”. Bà cười rạng rỡ. Ngải Ái giật mình, im lặng một lúc rồi lắc đầu:
“Không có ạ”.
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào cô, thấy cô không giống đang nói dối liền nói với tài xế:
“Đây là ngã tư. Hôm nay tôi nhất định phải bắt được nó, làm thịt cái con bé quỷ sứ trời đánh đó”.
“Vâng thưa phu nhân”.
Cửa xe được đẩy lên, chiếc xe biến mất trong màn đêm.
Ngải Ái đột nhiên hoàn hồn. Cô bé mặc áo trắng chính là cái người vừa nãy đi lướt qua cô bằng vận tốc ánh sáng đấy à…
Ồ. Vậy là mình gặp rồi mà.
Đang định giơ tay lên gọi thì vai bị đập mạnh một cái.
Một mùi hương thơm phức bay vào mũi cô. Cô quay đầu lại, nhìn cô bé đi từ trong ngõ cụt ra và đang đặt tay lên vai mình, nheo mắt cười:
“Cảm ơn chị nhé”.
“Em là…”. Ngải Ái chợt kêu to. “À đúng rồi, em là cô bé đã giành cái ô ở cửa hàng tiện lợi với chị”. [Con bé này hình như là con gái của ông trùm nào đó thì phải…'>
“Giành ô? Chị có phóng đại quá không thế? Em mà đi giành ô với chị hả?”. Cô bé kia cãi lại. “Em có phải con nít đâu là đi tranh giành thứ này thứ kia của người khác. Hôm đó là do em thấy chị khóc nên mới nhường ô cho chị, hiểu chưa?”
“Người phụ nữ vừa nãy tìm em à?”. Ngải Ái gật đầu hỏi. “Bà ấy là gì của em…?”
“Dì ruột”. Cô bé thờ ơ trả lời. “Dù sao chị cũng đã cứu em một lần, sau này có dịp em sẽ cảm ơn chị sau nhé”.
Cô bé lại đập vai Ngải Ái, dò hỏi:
“Nhà chị ở đâu vậy?”
166.
“Lúc nãy chị vô tình vẫy tay thôi mà”.
Đúng là lúc đó cô bé thấy mình ướng phó không được tốt cho lắm, nhưng giờ này cô bé thấy rất tuyệt vời.
Ngải Ái đọc địa chỉ rồi ngờ vực hỏi:
“Sao lại hỏi chị nhà ở đâu?”
“Chị hay thật! Tất nhiên là đến ngủ nhờ rồi”. Cô bé tức giận quát rồi ngồi lên xe máy, hếch cằm. “Lên xe đi, em chở chị về”.
Ngải Ái không hiểu gì luôn nhưng vẫn ngồi lên xe. Mông vừa đặt xuống yên, chiếc xe đã lao vút đi. Tốc độ có thể khiến người khác xây xẩm mặt mày. Ngải Ái có cảm giác như mình đang bay hoặc là lơ lửng trên trời.
Đúng 20 phút, chiếc xe mô tô đã tới được khu nhà của Ngải Ái.
Cô bé kéo Ngải Ái lên lầu, rồi ngay sau khi cô mở cửa đã chui tọt vào trong phòng ngủ:
“Nói cho chị biết, đừng có làm phiền em đấy. Lúc em ngủ không được tới gần nếu không chị sẽ bị nguy hiểm tới tính mạng đấy. Chừng đó đừng có trách em không báo trước”.
Dứt lời, cô bé đóng rầm cửa lại, để Ngải Ái đứng bên ngoài phòng khách rầu rĩ vì không hiểu gì hết.
Rồi cô nghĩ trước hết phải băng bó vết thương ở chân thay vì đứng đây quản chuyện của con bé kia.
Thay quần áo xong, cô ngồi trên ghế nệm xem xét vết thương trên chân mình. Chợt chú ý tới chiếc di động để trên bàn, cầm lên thấy có mười mấy cuộc gọi nhỡ đều là của Bắc Hàn.
Đang do dự không biết có nên gọi lại cho anh không thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Ngải Ái lết chân ra mở cửa, kinh ngạc:
“Bắc Hàn, sao anh lại…”
“Bé ngốc, em tìm anh mà, đã có chuyện gì xảy ra?”
Mặt Bắc Hàn hơi đỏ, thở hổn hển cho thấy anh vừa chạy tới đây.
Ngải Ái cúi mặt lắc đầu:
“Không có ạ. Em không sao. Em đây có tìm anh… Khuya thế này sao anh còn tới tìm em?”
“Sao lại không có? Em có gọi điện cho anh mà?”. Bắc Hàn nhìn cô lắc đầu, giọng anh vừa trách cô vừa có cả sự buồn bã. “Em còn nói em không sao nữa ư? Thế thì tại sao chân lại bị thương?”
Anh đi vào trong, tiện tay đóng cửa lại, ngồi xổm xuống đất quan sát vết thương ở chân cô.
Ngải Ái hoảng hốt vì bất ngờ lùi lại phía sau:
“Anh à,… khoan đã. Á”
Anh bắt được cổ chân cô, cánh tay vươn ra ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô bằng đôi mắt dịu dàng như hồ nước:
“Nếu em nói dối, anh sẽ mãi mãi ôm em như thế này để em không biến mất khỏi anh”.
Ngải Ái rất muốn hét lên nhưng lại sợ con bé trong phòng kia nghe thấy vội bụm miệng lại. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Bắc Hàn, cô chợt thấy xấu hổ vô cùng, cúi gằm mặt xuống.
“Em… không nói dối”. Cô ngập ngừng. “Do em không cẩn thận nên bị té xứt da thôi”.
“Vết thương này nhìn bằng mắt thường là biết do ngoại lực tác động. Bé ngốc, em tưởng có thể qua mặt được bác sĩ sao”. Bắc Hàn bế cô đặt xuống ghế nệm, nâng chân cô để trên đùi mình. “Còn nữa, anh gọi điện thoại chị để xác nhận, lỡ như nếu nửa đêm anh tự tiện xông vào nhà người khác rồi bị hiểu lầm thì nguy to…”
Ngải Ái ôm đầu lí nhí:
“Chỉ là số điện thoại công cộng thôi mà, kỳ lạ