Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.

Lần gặp mặt hôm nay, không phải anh trừng phạt cô mà hai người đã cãi nhau.
Hai tay nắm chặt lại dần dần được thả ra, Ngải Ái buông thõng hai vai. Hay là, thôi vậy. Gặp nhau không bằng không gặp còn hơn.
Cô đang định bước đi, chân chợt dội lên cảm giác đau đớn không thể nào tả xiết.
Ngải Ái nhìn xuống thấy gót giày nhọn hoắc của Mộc Lị Vi đang dẫm lên chân mình rồi xoay một vòng.
Da bị gót giày nhọn cắm vào rách toạc chảy máu.
Ngải Ái hít vào thật sây, rất muốn ngẩng đầu lên mắng Mộc Lị Vi.
Nhưng không ngờ chân còn chưa dứt ra được lại bị ả vươn tay xô ngã xuống đất.
Ngải Ái bị té đau ê ẩm, cánh tay đập xuống sàn lạnh lẽo.
“Mộc Lị Vi, cô đừng quá đáng như thế”.
Cô cố sức gỡ chân Mộc Lị Vi ra. Ả nhấc chân lên, nhìn cô ngồi dưới nền, nhếch môi cười:
“Mày hại cậu chủ bị như thế, tao làm như vậy còn chưa thấm vào đâu? Ngải tiểu thư, mày đừng quên, cậu ấy không chỉ là là người đàn ông của một mình mày mà còn là người đàn ông của tao. Mày hiểu chưa?”
Nghe xong câu nói đầy hận thù của ả, Ngải Ái giận run cả người. Nhưng cô lại không có cách nào có thể phản bác lại.
Mộc Duệ Thần không phải chỉ có cô và đúng là Mộc Duệ Thần bị thương cũng tại cô…
“Ngải tiểu thư, sao tiểu thư lại bất cẩn như vậy?”. Mộc Lị Vi bất ngờ cười nói vui vẻ như trước đây, đưa tay đỡ Ngải Ái đứng dậy. “Nền nhà rất trơn, cô phải cẩn thận chứ”.
Ngải Ái nhìn thấy Mộc Giản đang đi tới.
Mộc Giản thấy cô bị ngã mặt biến sắc ngay, vội chạy nhanh tới:
“Ngải tiểu thư, cô không sao chứ?”
“Cha, lúc nãy Ngải tiểu thư bị ngã, con đang đỡ cô ấy dậy…”
Ngải Ái đẩy Mộc Lị Vi ra, tự mình đứng dậy, phủi phủi váy ngủ, bình thản nói:
“Cháu không sao, chú Giản. Cháu bị trượt chân ấy mà”.
“Ngải tiểu thư, cậu chủ không sao rồi. Cô có muốn vào thăm cậu chủ không?”
“Không, không ạ. Cháu nhớ ra cháu còn có việc phải làm. Chú Giản chăm sóc cậu ấy nhé… Cháu… sợ cậu ấy chết nên mới đợi tới bây giờ, ngoài ra không có ý gì nữa đâu ạ, bởi vì đều là do cháu mà ra. Giờ cậu ấy không sao rồi… Cháu phải đi, ở đây phí thời gian quá…”
“Phí thời gian?”
Bị giọng nói lạnh lẽo trầm trầm cắt ngang khiến Ngải Ái giật bắn mình, cô hoảng hốt ngước mặt lên.
Đó chính là Mộc Duệ Thần.
Sắc mặt Mộc Duệ Thần vẫn tái nhợt, vẻ mặt đó có thể khiến người khác sợ hãi.
Anh tức giận mím môi nói:
“Bé con, cô thật sự… khiến tôi ngạc nhiên hết lần này đến lần khác…”
Giọng nói lạnh như băng làm Ngải Ái run rẩy cả người, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên.
Sau đó cô cắn chặt răng, quay người bỏ chạy.
“Ngải tiểu thư!”
Chú Giản gọi lớn đằng sau và muốn đuổi theo nhưng bị Mộc Duệ Thần ngăn lại:
“Chú Giản, không cần đuổi theo cô ấy”.
“Nhưng thưa cậu chủ, đang là đêm khuyên, một thân một mình Ngải tiểu thư…”
“Mặc kệ cô ấy!”. Mộc Duệ Thần nhắm mắt lại, mệt mỏi nói. “Tôi muốn yên tĩnh nghỉ ngơi”.
Phí thời gian!
Ba chữ đó dễ nghe quá nhỉ!
Hóa ra cô ấy không hề muốn ở bên cạnh anh nên mới nhìn anh bằng ánh mắt chán ghét, tỏ thái độ ngang ngạnh với anh.
Được thôi, tôi sẽ thả em đi… Chỉ một lúc tôi… Cho em rời khỏi tôi một lúc…
Bởi vì, bây giờ tôi không muốn phải đối diện với ánh mắt đau thương và từ chối tôi của em, cũng không muốn đối diện với sự lạnh nhạt và chế giễu của em càng không muốn nghe em thì thầm bên tai tôi “không nên dây vào cậu, không nên…”
Giờ… quá mệt mỏi… quá mệt mỏi rồi…
Mộc Giản nhìn anh gật đầu, ra lệnh cho Mộc Lị Vi:
“Lị Vi, đi nói với bác sĩ là cậu chủ tỉnh rồi, muốn họ kiểm tra tổng quát lần thứ hai”.
Mộc Lị Vi gật đầu. Mộc Giản nhắc nhở:
“Cậu chủ không nên…”
“Ừm!”. Anh nằm xuống giường. “Tôi không sao, đừng lo lắng nữa, chú Giản”.
Bởi vì chỉ muốn được nghe giọng nói của cô ấy… mà thôi.
Ngải Ái lê bàn chân bị thương, lảo đảo ra khỏi bệnh viện.
Chân tiếp xúc với gió lạnh buốt rát kinh khủng, đau tới mức cô phải bước đi rất khó khăn.
Cô không hiểu. Rõ ràng đã chạy trốn được rồi… Tại sao vẫn bị Mộc Duệ Thần bắt lại dễ dàng… Cô vì quá lo lắng cho Mộc Duệ Thần, muốn hỏi vết thương của cậu ta sao rồi thôi mà, muốn giận cậu ta tại sao lại vì cô mà trì hoãn việc uống thuốc giải… Nhưng chẳng hiểu tại sao lúc đó lại nói mấy câu ngu ngốc như thế…
Rõ ràng cô có thể ở trong phòng bệnh đợi Mộc Duệ Thần tỉnh dậy… Vậy mà lại bị Mộc Lị Vi hành xác. Lòng cô bây giờ đau lắm…
Ngải Ái à, mày ngu lắm, mày ngu lắm có biết không hả…
Cô lục túi, nhận ra bên trong chỉ có mấy xu tiền lẻ, không đủ để đi taxi mà lúc này là rạng sáng xe bus cũng chẳng có chuyến nào.
Cô đang đứng ở trung tâm thành phố, trong khi cô lại ở vùng ngoại thành, nếu giờ mà đi bộ về nhà cho dù đi thâu đêm cũng chưa chắc về được tới nhà.
Ngải Ái cầm mấy đồng xu tới trạm điện thoại công cộng, do không muốn quấy rầy Thang Tiểu Y đang ở bệnh viện nên gọi cho các bạn đại học không ngờ họ đều tắt điện thoại nên thôi.
Đầu cô chợt xuất hiện một số điện thoại quen thuộc nhưng ngay khi bấm xong số của Bắc Hàn cô liền gác máy.
Trước giờ khi gặp bất kỳ khó khăn gì, cô luôn tìm Bắc Hàn và lần


Pair of Vintage Old School Fru