Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2837 lượt.
màu xanh lam u buồn. “Có thể nói là đều là lỗi của anh chỉ muốn cướp lại em từ tay cậu ta…”
Ngải Ái vội rút tay về, đứng dậy:
“Em… không muốn vì em mà anh ra đi. Em chỉ muốn khuyên anh đổi ý, nếu anh vẫn nhất quyết muốn đi thì em không nói thêm gì nữa”.
“Em còn muốn chạy trốn anh tới khi nào nữa”. Bắc Hàn đứng dậy, bước tới đứng trước mặt cô, cúi đầu xuống.
“Trước đây, em không hiểu nhưng giờ khi em biết rồi vẫn trốn tránh anh, điều đó không công bằng với anh. Bé ơi, hãy công bằng với anh được không?”
Ngải Ái còn chưa kịp nói gì thì Bắc Hàn đã nắm tay cô kéo ra ngoài.
“Bắc Hàn… Anh định làm gì đấy?”
Cô hét lên muốn giật tay ra nhưng Bắc Hàn đã vòng tay qua eo cô kéo đi.
Anh kéo cô đến con đường nhỏ mà cả hai người đã đi tối hôm đó. Đoạn đường này khá vắng vẻ, không có mấy người qua lại. Bắc Hàn dắt tay cô tới một băng ghế dài.
“Bắc Hàn”.
Cô sợ tới mức tái mặt.
“Anh, anh định làm gì thế?”
“Không làm gì cả… Tự nhiên, anh thấy rất tức giận”. Anh nói.
Nhìn cô một lúc, ánh mắt anh chợt sáng lên, sao đó cúi đầu bắt lấy đôi môi cô:
“Ưm… ưm… ưm… Bắc Hàn… Anh đừng thế…”
Lúc này đây, cánh tay Bắc Hàn như gọng kiềm kẹp chặt lấy cô không có cách nào có thể thoát ra được. Nụ hôn nóng rực của Bắc Hàn không có cũng có tính chiếm hữu.
Anh ôm cô vào ngực, cứ thế ngồi trên ghế hôn cô, tay còn sờ lên ngực cô.
Ngải Ái giật mình, vừa vùng vằng vừa đánh đấm:
“Dừng lại ngay! Nếu không em sẽ hét lên đấy”.
“Bé ngốc, anh muốn có được em”.
Anh thì thầm, nụ hôn cành mãnh liệt.
“Bắc Hàn! Em sẽ ghét anh đấy. Thả em ra ngay!”
183.
Bắc Hàn không hề quan tâm tới lời cảnh cáo của cô, rút đầu vào cổ cô ra sức hôn hít, không kìm nén được sự ham muốn đang thống lĩnh trong anh, như muốn giải phóng tình cảm chôn sâu trong lòng nhiều năm qua.
Anh ấy cũng ôm mình, hôn mình, thậm chí còn muốn mình.
Trong nhục nhã, Ngải Ái giơ cao tay ra sức giáng thật mạnh xuống…
Ba cái tát vang lên giòn dã, cả hai đều sửng sốt. Bắc Hàn lúc này mới bừng tỉnh, nhận ra anh đã đè Ngải Ái xuống ghế từ lúc nào. Nhìn cô căm phẫn, quần áo xộc xệch, trên làn da trắng nõn có mấy vết đỏ, hơi sưng, chính là những kiệt tác của anh.
“Anh xin lỗi”.
Anh cuống cuồng ngồi dậy, cởi áo khoác choàng lên người cô.
“Tiểu Ái, anh xin lỗi…”
Ngải Ái khoác áo của anh lên người, cài nút áo lại, đứng dậy.
Cô quay đầu, nhìn vẻ mặt hối lỗi của Bắc Hàn, lắc đầu:
“Em không trách anh mà chỉ trách bản thân mình…”. Cô bước chân đi. “Đáng lẽ em không nên đến tìm anh”.
“Tiểu Ái!”.
Người phía sau nắm cánh tay cô nhưng vẫn lừng khừng không kéo lại.
“Em cứ thế này mà bỏ đi, anh sẽ hận bản thân mình đến chết mất”.
Ngải Ái cắn môi một lúc lâu, lòng đã thấy nhẹ nhõm hơn.
Cô quay đầu nhìn gương mặt anh đẹp như tượng điêu khắc, hào hoa cuốn hút, nghĩ tới khoảng thời gian năm năm hai người quen biết nhau.
“Bắc Hàn, em sẽ tự chăm sóc mình thật tốt”. Cô mỉm cười, đặt tay lên tay anh. “Anh ấy sẽ đối xử tốt với em”.
Cô nhoẻn miệng cười, có chút chua xót.
Băc Hàn biết rằng đây chính là sự từ chối anh của cô.
Hai tay anh đặt lên hai vai cô, nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của cô:
“Ừm, vậy là anh yên tâm rồi”.
Ngải Ái cười tươi, gật đầu:
“Thầy à, ở trên máy bay thầy nên chú ý tới những cô gái xinh đẹp. Chúc thầy sớm tìm được bạn gái”.
“Được được”. Anh dõng dạc nói. “Anh sẽ nghe lời em”.
Ngải Ái thả tay anh ra, nhìn vào đồng hồ đeo tay.
“Đã tới giờ em hẹn ăn cơm với anh ấy. Anh ấy cũng không thích việc em đến muộn đâu. Giờ em phải đi rồi”.
“Ừ!”. Bắc Hàn trả lời. “Hãy cho anh một nụ hôn chào tạm biệt nào”.
Ngải Ái nhìn vào bờ môi anh rồi nhón chân hôn lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.
Sau nụ hôn tạm biệt, Ngải Ái chạy lên trước vẫy tay:
“Bắc Hàn, chúc anh thượng lộ bình an”.
Nắng chiều chiếu xuống trên thân hình cao lớn của Ngải Ái, thành một cái bóng thật dài…
Anh cúi xuống nhặt áo khoác cô bỏ lại, gác lên cánh tay rồi quay người đi.
Trên băng ghế dài vừa xảy ra màn âu yếm vừa nữa, có một cô gái xinh đẹp đang ngồi.
Vẻ đẹp của cô gái dưới ánh mặt trời càng trời nên chói lóa, một vẻ đẹp chết người. Có vẻ như cánh tay bó bột không hợp với vẻ bề ngoài của cô.
Cô đẹp kiểu con lai, trong đôi mắt to là sự phấn khích và đắc ý.
Cô nhìn bức ảnh trong điện thoại di động chéo miệng lắc đầu.
“Không ngờ mình thu hoạch được kết quả ngoài mong đợi…”
Vốn dĩ cô ta chỉ định đến đây để điều tra tình hình uống thuốc của cô tiểu thư kia nhưng không ngờ lại chụp được tấm ảnh có lợi cho ả.
Ha ha, chẳng mất bao nhiêu công sức.
Cô ta đứng dậy, đội mũ, đeo kính mát, cong đôi môi đỏ quyến rũ rồi bỏ đi.
Cậu chủ, Lị Vi sẽ khiến cậu chủ bất ngờ bởi thứ này… mà cũng có thể, sẽ phải khiến cậu chủ bất ngờ hết lần này tới lần khác ấy chứ…
*
Ngải Ái vội vàng chạy tới khác sạn, lên tới phòng của Mộc Duệ Thần, nhấn chuông cửa.
Chuông cửa vang liên hồi nhưng vẫn không có ai ra mở cửa, cô lo lắng lẩm bẩm. “Chết thật, tới muộn hơn nửa tiếng,