Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2836 lượt.
hay anh ấy đi rồi”.
“Cho em hỏi… chị tìm cậu chủ ạ?”
Có tiếng gọi mình bên cạnh, Ngải Ái quay sang nhìn thấy một cô bé dáng người mảnh khảnh mặc chiếc váy trắn có đôi mắt to tròn trong veo. Nhìn cô bé có thể khiến người khác nảy sinh ý muốn được bảo vệ, kể cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Ngải Ái nhìn cô bé gật đầu, nói nhỏ nhẹ như không muốn làm cô bé đó sợ:
“Em biết Mộc Duệ Thần hả?”
“20 phút trước cậu chủ đi ra ngoài rồi ạ”. Cô bé nghĩ ngợi rồi ngẩng đầu lên nói.
“Hả, đi rồi ư?”
Ngải Ái rút điện thoại ra định bấm số của Mộc Duệ Duệ Thần thì phát hiện điện thoại hết pin từ lúc nào.
“À… Em có thể cho chị mượn điện thoại gọi một cuộc được không?”
Cô bé mở to mắt nhìn cô sau đó hoảng sợ lắc đầu:
“Điện thoại ạ? Em không có…”
Em là tiên nữ sống ở thời cổ đại hay sao vậy? Ngải Ái ái ngại.
“Thôi vậy, chị sẽ tới tổng đài xin gọi nhờ”.
Ngải Ái nói xong quay người đi tới thang máy thì mép áo đột nhiên bị nắm lấy.
Cô bé váy trắng kéo cô lại, bặm môi nói nhỏ:
“Lúc nãy em bỏ ra ngoài nên giờ không vào được trong phòng nữa. Em không biết phải làm sao bây giờ cả. Chị giúp em được không?”
Mặt Ngải Ái lấm tấm mồ hôi.
“Đưa phiếu phòng cho chị”.
Cô bé lắc đầu.
“Đây không phải là phòng của em”.
Kiều An Kỳ thấy hối hận vì đã không nghe lời Mộc Lị Vi, bỏ ra khỏi phòng vì quá đói bụng.
“Thế còn thẻ chứng minh nhân dân? Có chứng minh thì sẽ gọi người ta tới mở cửa phòng được đấy em”.
Cô bé lại lắc đầu, ngước mắt lên nhìn cô ngượng ngùng:
“Cho em hỏi… chứng minh nhân dân là gì ạ?”
Ngải Ái đổ mồ hôi hột. Cô nắm lấy tay Kiều An Kỳ:
“Có thật là em quen Mộc Duệ Thần không vậy?”
Kiều An Kỳ gật đầu.
“Dạ. Em là người trong biệt thự Mộc gia, tên là Kiều An Kỳ”.
184.
Ngải Ái thấy nghi ngờ, tại sao trong biệt thự lại có cô bé ngây ngô thế này được nhỉ. Nhìn Mộc Duệ Thần xem, học cao hiểu rộng, còn chú Giản thì am hiểu tinh tường mọi kỹ năng…
“Chị đói bụng quá. Hay thế này đi, để chị dẫn em đi ăn nhé”.
Kiều An Kỳ kinh ngạc:
“Chị mời em ăn gì vậy… Nhưng em sợ em không biết làm thế nào để cảm ơn chị”.
“Khỏi cần cảm ơn, chỉ cần chúng ta làm bạn với nhau là vui rồi”.
Ngải Ái thừa biết người trong Mộc thị có chỉ số IQ hơi bất bình thường nên cũng lười hỏi, dắt ta cô bé đi xuống tầng lầu.
Mặc dù Kiều An Kỳ vẫn hơi lo lắng khi đi cùng Ngải Ái nhưng rồi cô bé thấy Ngải Ái không có vẻ gì sẽ làm hại mình nên cũng nắm tay cô rất thân thiết.
Trên đường đi, Kiều An Kỳ cứ như người tham gia chương trình “Mười vạn câu hỏi vì sao”, thấy cái gì cũng hỏi, tò mò như đứa trẻ con, thấy nơi đông người lại tròn mắt đứng xem, thấy cảnh đẹp là bô bô chạy tới, ngay cả màn hình TV lớn phát quảng cáo trên đường phố cũng đứng lại xem cho bằng được.
Ngải Ái tò mò hỏi:
“Angel, chị thấy hình như mẹ em trước đây ngược đãi em bằng cách nhốt em trong nhà nhiều năm thì phải? Tất cả những thứ em nhìn chăm chú đều rất bình thường mà”.
“Em chưa được gặp mẹ. Em sống trên một hòn đảo nên cái gì cũng không biết”. Cô bé dừng lại, trả lời với dáng vẻ buồn bã. “Chị ơi, hay là chị thấy em thật phiền… Em không nói…”
“Đâu có, chị đâu có nghĩ như vậy”. Cô bé này còn khá non nớt. Ngải Ái nắm tay cô bé kéo đi nhanh. “Chị Tiểu Ái đói lắm rồi. Chúng mình nhanh đi ăn cơm thôi, được chứ?”
Cô bé phấn chấn gật đầu.
Sau đóm, Ngải Ái dẫn Kiều An Kỳ đến Mc Donalds, có vẻ như những đồ ăn ở đây cô bé chưa từng được ăn bao giờ nên cô đã gọi rất nhiều món cho cô bé.
Kiều An Kỳ ăn no nên cười rất đáng yêu, mút nước sốt dính trên tay, mặt đỏ hồng:
“Chị Tiểu Ái, chị rất xinh”.
Được một mỹ nhân khen, Ngải Ái giật mình.
“Nhầm rồi. Nhầm rồi. Angel xinh hơn chị nhiều”.
Kiều An Kỳ nắm tay Ngải Ái, trịnh trọng nói:
“Chị Tiểu Ái rất tốt với em, mua thật nhiều đồ ăn cho em, nên… chị Tiểu Ái mới là người xinh đẹp nhất”.
Đúng là một cô bé ngây ngô, có suy nghĩ thật trong sáng. May mà mình không phải là đàn ông, chứ nếu không đã bổ nhào vào như sói vồ dê.
Ngải Ái cười gượng, nhăn mặt:
“Ăn no rồi thì chúng mình về thôi”.
Kiều An Kỳ gật đầu rồi đứng dậy đi theo Ngải Ái.
Đang định quay về khách sạn thì nửa đường có một người đàn ông cosplay bước tới nói cô bé đáng yêu rồi giơ ra bộ cosplay một nhân vật hoạt hình, Kiều An Kỳ từ chối tuy nhiên trông cô bé khá phấn khích, luôn miệng cảm ơn anh ta.
Ngải Ái hỏi cô bé thích người đó à, cô bé trả lời vì thấy anh ta hiền lành nên cô bé rất vui.
Ngải Ái nhận ra trong mắt Kiều An Kỳ những ai hiền lành, đối xử tốt với cô bé thì cô bé mới tiếp xúc, và còn nói cảm ơn họ.
Cô cảm thấy hơi đau lòng, ôm vai Kiều An Kỳ, dịu dàng nói:
“Lúc về chị sẽ cho em số điện thoại của chị, nhớ thường xuyên gọi cho chị nhé, chị sẽ dẫn em đi chơi”.
Kiều An Kỳ cảm động ôm lấy cô thật lâu mới buông ra…
***
Buổi tối…
Có một thực tế, nếu bạn dám quên phứt Mộc Duệ Thần đi thì bạn sẽ không được ăn quả ngọt.
Giống như Ngải Ái bây giờ vậy.
Cô như đứa bé phạm lỗi, đứng trước ghế nệm bối rối vuốt tóc để cho người đàn ông đang tức giận