Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2689 lượt.
ôi uống… Rồi các người thả chúng tôi phải không?”
Mộc Dịch Triệt nhướn mày…
“Đừng nói chúng tôi. Mục đích của anh chỉ có bé…”
Cầm chiếc bình rồi, mặt Thang Tiểu Y trầm xuống…
“Thang Thang, đừng uống… Cậu-đừng-uống!”
Ngải Ái hét lên cản con bạn thân nhưng đã muộn.
Chiếc bình pha lê rơi xuống đất, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ. Thang Tiểu Y mỏng manh như tờ giấy ngã bịch xuống đất.
TAI NẠN BẤT NGỜ [P.6'>
Ngải Ái bổ nhào tới, ôm ghì lấy Thang Tiểu Y kêu cứu.
Cô đưa mắt nhìn Mộc Duệ Thần, túm lấy áo của cậu ta gào lên:
“Chuyện gì thế này? Cậu dây vào ai thế này hả? Tại sao lại có chuyện này xảy ra? Tôi mù tịt không hiểu gì cả. Sao Thang Thang lại thế này… Cậu trả lời tôi đi. Mộc Duệ Thần. Cậu trả lời tôi điiii!”
Gió đêm chợt thổi mạnh, mây đen ùn ùn kéo đến, bầu trời âm u, trong phút chốc trời mưa tầm tã.
Mộc Duệ Thần nhìn Ngải Ái ôm Thang Thang khóc tức tưởi, thầm đếm trong lòng…
Một… Hai… Ba… Nên quay đầu đi… Cậu nhắc nhở chính mình…
Nhưng lòng vẫn cứ muốn đứng nhìn cô, không muốn bỏ đi…
Bởi vì…
Mộc Dịch Triệt mỉm cười bá vai Mộc Duệ Thần:
“Thế nào, nhìn cô nhóc nô lệ không nỡ bỏ đi hả?”
Bởi vì…
Cậu không muốn Mộc Dịch Triệt nhìn ra bất kỳ sơ hở nào…
Mộc Duệ Thần gừ một tiếng, gạt tay anh ta ra:
“Đừng đụng vào tôi!”
Rồi cậu quay người đi nhanh tới xe, dõng dạc ra lệnh:
“Đi!”
Mưa càng rơi càng nặng hạt, rửa sạch vết máu…
Những người mặc đồ đen đưa xác chết lên xe, mấy phút sau đó cũng lái xe đi mất tăm…
Tất cả mọi chuyện vừa xảy ra cứ như mới vừa diễn ra trong mơ…
Mộc Duệ Thần đã biến mất như thế.
“Xin lỗi cậu!”. Ngải Ái ôm Thang Tiểu Y vào ngực. “Nếu tớ đuổi cậu ta đi từ sớm, không đồng ý làm người giám hộ của cậu ta thì chuyện này đã không xảy ra… Rất xin lỗi cậu… Thang Thang à… Đều là lỗi của tớ!”
Trong cơn mưa tầm tã, Ngải Ái cõng Thang Tiểu Y trên lưng, lầm lũi bước đi thẳng hướng bệnh viện.
Cô ngồi bên giường Tiểu Y suốt một đêm cho đến khi bác sĩ nói tạm thời không có nguy hiểm gì đến tính mạng mới thở phào nhẹ nhõm, ghé mặt vào thành giường ngủ say.
Trong giấc mơ, cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần mới đó còn cười với cô nhưng vừa quay lưng một cái đã không thấy cậu đâu nữa cả…
Biến mất… Không dấu vết…
Mùa hè của tuổi mười bảy đầy hoa…
Từng nhớ năm đó đã xuất hiện một thằng nhóc…
Ánh mắt cậu ta kiêu ngạo, vòng tay ấm áp, nụ hôn bá đạo…
Nhưng giống như cơn mưa xối xả cọ rửa những vết bùn đất. Giờ đây trong đầu cô chẳng còn chút kỷ niệm nào còn sót lại. Cô đã quên tất cả…
Nếu ai đó hỏi, Ngải Ái cậu còn nhớ gì không?
Cô sẽ trả lời cô chỉ nhớ mỗi cái tên vì cậu ta đã từng nói: “Chị phải nhớ cho kỹ. Tên tôi là Mộc Duệ Thần!”
Lời tác giả: Năm năm sau, Tiểu Mộc Mộc đáng yêu đã thành người lớn…
Năm năm sau…
Anh chống tay gối đầu nằm trên giường lơ đẹp những lời cô vừa nói:
“Được phục vụ tôi đêm nay. Cô thấy sao?”
“Sao cơ?”. Cô thất xá thần kinh. “Phục… phục vụ?”
“Ừ!”. Mộc Duệ Thần thò tay vào trong mép váy của cô vuốt ve da thịt mềm mại, ánh mắt đen lóe ra tia dục vọng. “Tôi muốn nói cho cô biết. Ái Ái. Có chống cự cũng vô ích”.
“Không!”. Cô phải xin cậu ta tha cho cô, không thì cô sẽ mất đời con gái. Điều đó là không thể được.
“Không được!”. Ngải Ái bắt kịp bàn tay đang định cởi quần lót của mình, hét lên.
“Tôi đã nói rồi. Cô không được chống cự”. Mộc Duệ Thần ra lệnh.
Mặt Ngải Ái lúc đỏ lúc trắng bệt. Cô quyết mở đường máu thoát thân. Ngải Ái vò đầu.
“Vì… vì…”.
Cúi đầu nhìn xuống thấy Mộc Duệ Thần đang cởi áo sơ mi và chiếc váy ngắn của cô ra, cười như không cười, nhìn chằm chằm bộ đồ lót màu hồng.
“Tôi-là-mẹ-cậu-đấy!!!!!!”
Mặt Mộc Duệ Thần hiện lên nhiều cảm xúc khó hiểu, anh đưa tay áp má cô.
Cô đưa mắt nhìn cậu. Cậu ta không còn là cậu nhóc có gương mặt baby như hồi cách đây năm năm mà cao to đẹp trai với mái tóc nâu bồng bềnh, đôi mắt đen lạnh băng, mũi cao nam tính và đôi môi nhạt màu kiêu ngạo. Đẹp mạnh mẽ!
Cô nhìn Mộc Duệ Thần vừa quen thuộc vừa xa lạ, ngực phập phồng vì sợ, thở dốc.
“Cô cũng thích tôi ha?”. Mộc Duệ Thần cúi đầu, thì thầm. “Thái độ của cô lúc này… có nghĩa là… bé con, mấy năm nay, cô rất nhớ tôi phải không?”
“Cậu nói gì vậy… nhớ…”. Cô xích qua một bên. “Dĩ nhiên là không hề… Tôi nhớ cậu làm gì?”
Anh nhướng mày, một tay giữ eo cô, một tay nâng cằm cô lên:
“Cô dám nói không có. Sau năm năm tôi thấy cô cũng to gan hơn đấy!”
Năm năm. Đúng là đã năm năm trôi qua rồi.
Cách nói năng của cậu ta vẫn không thay đổi có khi còn kiêu ngạo và ngang tàng hơn trước, có khả năng khiến người khác phải khuất phục.
Ánh mắt cậu ta sâu thẳm, cô không cách nào có thể biết được cậu ta đang nghĩ gì. Năm năm trước cũng thế và năm năm sau vẫn vậy. Hoặc cũng có thể nói rằng cô không hiểu được con người của Mộc Duệ Thần.
Ngải Ái kinh ngạc:
“Mộc Duệ Thần… Cậu lại muốn nhảy vào cuộc sống tôi ư?”
Mộc Duệ Thần không tức giận cũng không hung dữ muốn bắt nạt cô như trước đây mà chỉ mỉm cười, dịu dàng trả lời với thái độ khá bình tĩnh: