Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2699 lượt.

được… Là được… Được… được…
Giọng nói của Mộc Duệ Thần vang vang. Ngải Ái phẫn nộ, tiếp tục giãy dụa. Cuối cùng sau một hồi giằng co không thành, mồ hôi bết cả tóc, nằm thở hổn hển, cả người vẫn bị Mộc Duệ Thần đè lên trên.
Cô nhìn anh, quần áo chỉnh tề, tư thế nhàn nhã.
Còn nhìn cô, trên người mặc đồ lót, còn bị nằm dưới… Cố hết sức giằng ra… Dễ dàng bị lôi trở lại… Càng cố bò ra… Dễ dàng bị kéo lại tiếp… Hết lần này tới lần khác, Ngải Ái bủn rủn cả người nằm im không nhúc nhích.
Rất muốn khóc và lòng thì lạnh lẽo. Tình huống này là sao đây?
“Chơi vui không?”. Mộc Duệ Thần mỉm cười như gió xuân phảng phất.
Một tay ôm eo cô, một tay vuốt ve làn da mịn màng trên đùi cô:
“Ta nên bắt đầu thôi, bé con”
“Bắt đầu cái gì mà bắt đầu. Tôi không đồng ý. Cậu tránh ra!”
Cô quát to, mặt đỏ bừng. Ngay sau đó, Ngải Ái nghe “phựt” một cái, áo ngực bị cởi ra. Cô thấy hơi lạnh phả vào người.
Cặp đào trắng nõn của cô không còn gì chen chắn.
“Á! Cậu… Đừng… Cậu tránh ra, cậu tránh ra kia… Đừng làm thế…”
Cô chụp áo lót giơ tay che ngực, cứng đờ cả người như cương thi bị yểm bùa, không dám giãy dụa cũng không dám giằng co nữa, mặt cố tỏ vẻ nghiêm túc. “Trước đây tôi từng nói tôi và cậu tuyệt đối không được, bao năm rồi sao cậu vẫn không hiểu?”
Cô đã nuôi một con sói! Đã lo lắng, chăm sóc cho cậu ta thế nào, cuối cùng lại muốn ăn cả cô.
Thật bi đát!
Mộc Duệ Thần nhìn cô sau đó ngồi dậy cầm váy áo của cô quăng ra xa, tới tận cửa phòng, xa tới mức Ngải Ái chẳng thấy tăm hơi chúng đâu nữa.
Ngải Ái định sẽ mặc quần áo rồi chạy vào trong toilet khóa cửa lại, ít nhất có thể giữ được mình không ngờ cậu ta đoán ra. Tia hy vọng cuối cùng cũng đã tan biến.
Giờ phút này, cô nhận ra căn phòng xa hoa tráng lệ này rất to, cô không thể nào chạy được tới cửa trong bộ dạng như thế này. Cô chỉ còn biết liều mạng giữ cho được… hai mảnh còn lại này.
Ngải Ái nhìn Mộc Duệ Thần cởi áo vest đặt trên ghế rồi từ từ bước tới giường. Sau đó cậu đưa tay cởi từng nút áo sơ mi, làn da màu đồng dần lộ ra bắt đầu từ cổ sau đó là cơ bụng, càng lúc càng gần…
Cô liên tục lắc đầu, quơ quơ tay về phía Mộc Duệ Thần:
“Mộc Duệ Thần à, chúng ta lâu lắm rồi không gặp. Chắc con có rất nhiều điều muốn kể với mẹ ha… Lại đây… Lại đây… Nhưng mẹ con ta không thể nói chuyện trong tình trạng như thế này được… Mẹ không thích mà con cũng thấy kỳ cục, đúng không?”
“Thật sao? Tôi thấy như thế này rất tốt!”
Mộc Duệ Thần cởi phăng áo sơ mi, trên người không có lấy một vết sẹo, làn da màu đồng nổi bật dưới ánh điện, đẹp như một thiên thần.
Ngải Ái nhăn mặt, không dám ngẩng đầu lên.
Thằng nhóc hồi nhỏ tưởng gầy gò… Ai ngờ trưởng thành cũng múi này múi kia rắn chắc thế…
“Cô nói đúng! Chúng ta gặp lại như thế này thật kỳ quặc. Nếu cô đã cởi đồ thì tôi còn mặc đồ làm gì?”
Mộc Duệ Thần cười hì rồi ngồi xuống giường nhìn chiếc đồng hồ kiểu dáng Tây u như ám chỉ: “Đêm còn dài, tôi và cô còn rất nhiều thời gian để tán gẫu”.
Sau đó, anh nhìn sang cô:
“Ái Ái, chúng ta… có rất nhiều thời gian”.
Đêm còn dài. Chúng ta… có rất nhiều thời gian.
Ngải Ái giơ tay che ngực, lùi ra đằng sau. Vì Mộc Duệ Thần đang nhìn cô bằng ánh mắt nóng rực. Nóng lắm…
Vì thế, cô nhất định phải thoát!
LU QUÁ RỒI, TÌNH YÊU CỦA TÔI
Anh nhìn cô bằng ánh mắt nóng rực khiến cô phải lùi về phía sau, cho đến khi đụng tường mới dừng lại.
Giường rộng ba mét. Cô đang ngồi cách xa anh.
Nhìn thấy chiếc chăn bông màu trắng, cô nhanh chóng túm lấy, trùm kín người không để lộ bất kỳ kẽ hở nào.
Ha! Tạm thời an toàn.
Cô nhìn Mộc Duệ Thần đang ngồi bên giường, đưa mắt cảnh cáo:
“Được rồi. Cậu muốn nói gì với tôi thì nói đi. Nói nhanh chút rồi đưa tôi về nước. Mai tôi có khóa học chuyên ngành, còn phải đi họp Hội sinh viên, tôi rất bận”.
Mộc Duệ Thần nhìn cô hoảng hốt như con thỏ nhỏ, ngồi trên đầu giường lạnh lùng nói:
“Cô nói cô ở đây với tôi tốn thời gian…Và cô nghĩ tôi và cô đang như thế này, tôi lại có thể đưa cô về?”
“Cậu muốn gì cậu nói thẳng ra đi!”. Ngải Ái nổi nóng. “Năm năm trước cậu lợi dụng tôi ngây thơ ngốc nghếch để tôi ký vào mấy giấy tờ kia, để được sống chung với tôi trong khi tôi hoàn toàn không biết gì về cậu. Cậu còn khiến tôi và Thang Thang suýt nữa thì bị nguy hiểm tới tính mạng. Tôi còn chưa tính sổ với cậu thì cậu đã bỏ đi, không giải thích rõ ràng với tôi, ngay cả một câu cũng không nói, một bức thư để lại cũng không có, không có bất kỳ tin tức gì về cậu… Mộc Duệ Thần, cậu là con nuôi của tôi, cậu như thế có phải là quá ích kỷ không?”
Ngải Ái làm một lèo không nghỉ, nói xong thấy hơi khó thở.
Nhìn Mộc Duệ Thần thấy anh vẫn bình tĩnh nhìn lại cô liền quay đầu đi, lạnh lùng nói:
“Đưa tôi về. Tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì tới cậu nữa. Có quỷ mới biết cậu sẽ còn gây ra chuyện gì cho tôi”.
Căn phòng bỗng chốc chìm trong yên tĩnh.
Mộc Duệ Thần nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, thản nhiên nói:
“Cô đã ở đó đợi tôi, phải không?”
Ngải Ái nhíu mày, cắn môi nói:
“Không hề!”
Năm