Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2696 lượt.

>“Không phải nhảy vào cuộc sống cô mà tôi muốn cả đời cô sau này phải có tôi”.
CÓ CHUYỆN CẦN PHẢI NÓI VỚI NHAU
Phải có tôi…
Vừa như tuyên hứa vừa như một mệnh lệnh…
Bây giờ cô đã không còn là một con bé mười bảy tuổi ngây ngô và cho dù ký ức đổ xô tới như sóng biển cuồn cuộn khiến cô nhớ ra tất cả những chuyện trước đây, nhưng điều đó không có nghĩa lý gì cả, vì cô thấy cậu ta thật xa lạ.
Cậu ta muốn ở thân thiết với cô tới mức đó ư? Điều đó là không thể. Tuyệt đối không thể.
Ngải Ái chun mũi, gạt phắt tay anh đang đặt trên má cô xuống.
“Thưa cậu Mộc, tôi nói cho cậu biết, cậu không có sự đồng ý của tôi lại tự tiện bắt cóc tôi đưa tới New York. Hơn nữa cậu còn sàm sỡ, quấy rối tình dục tôi, tôi hoàn toàn có thể tố cáo cậu!”
“Ồ! Thật không?”
Mộc Duệ Thần nhìn thẳng vào cô, miệng cong lên mỉm cười. Sau đó anh đứng dậy, cầm tập hồ sơ thật dày đặt trên bàn quăng trước mặt cô.
“Ngải tiểu thư, cô nhìn đi?”
Ngải Ái cầm lên, lại kinh ngạc:
“Đây là… Hồ sơ về tư cách giám hộ…”
“Toàn bộ các giấy tờ đều được ký vô thời hạn. Cô năm năm không thực hiện nghĩa vụ, nghiêm túc mà nói, tôi có thể kiện cô ra tòa”. Anh tao nhã ngồi xuống ghế nệm bằng da đối diện, mỉm cười tự tin:
“Bé con, cô thấy sao?”
Đầu Ngải Ái như muốn nổ tung. Cô bắt đầu lật lật tập hồ sơ, không ngu ngốc xem lướt như trước đây mà cẩn thận đọc từng câu từng chữ, xem từ đầu đến cuối. Và rồi cô xụi lơ trên giường vì tất cả đều đúng như Mộc Duệ Thần nói.
Cô trừng mắt nhìn Mộc Duệ Thần:
“Cậu muốn gì cậu nói đi?”
“Cô vẫn vậy, ngốc nghếch”. Anh cau mày. “Không phải tôi đã nói với cô là tôi rất ghét phải nhắc lại lời tôi đã nói à? Cô hãy phục vụ tôi đêm nay, tôi sẽ tha cho cô”.
Không ngờ cô lại bị đánh ngược trở lại. Tình thế của cô đang vô cùng bất lợi.
Chưa kịp đề phòng, cô đã bị Mộc Duệ Thần đẩy một cái nằm xuống giường, cả người anh đè lên trên.
“Á Á Á! Cậu định làm gì?”
Cô hét lên, hai tay chắn trước ngực.
Trước đây Mộc Duệ Thần có thể ví như đá, giờ cậu ta như một quả núi vững chãi.
Đá thì còn có thể đẩy được, còn núi thì không cách nào có thể dịch chuyển được.
“Chờ chút… Khoan đã Mộc Duệ Thần, cậu đừng đụng vào tôi… Tôi có lời muốn nói… Chúng ta có chuyện cần phải nói với nhau”.
“Thời gian của hai ta còn rất nhiều”. Đè lên cơ thể mềm mại của cô, tay cởi áo sơ mi và chiếc váy ngắn của cô ra, ánh mắt anh càng sâu thẳm. “Cô không cần phải vội”.
Cô không còn là cô nàng ngây thơ cách đây năm năm mà đã trở thành một cô gái với những đường cong gợi cảm mê người. Cặp “núi đôi” trắng nõn mịn màng kích thích người khác nếm thử với hai đỉnh dựng lên khiêu khích, mái tóc dài đen dài mượt mà buông xõa, đôi chân dài quyến rũ lộ ra đẹp gợi cảm.
Hai má ửng hồng trên gương mặt xinh đẹp của cô, đôi môi đỏ mọng hé mở để lộ hàm răng trắng đều đặn…
Người đẹp mê người ra sức vũng vẫy, giãy dụa, thẹn thùng dưới cơ thể anh…
Mộc Duệ Thần nhìn cô thấy khó thở, cả người dần nóng bừng lên tạo thành một luồng khát khao mãnh liệt.
Chết tiệt… Anh muốn ngay lập tức được giày vò bé con.
“Mộc Duệ Thần, cậu đứng dậy, đứng dậy ngay. Nặng quá… Cậu sắp đè chết tôi…”
Ngải Ái cố hết sức để đẩy Mộc Duệ Thần ra.
Cậu cúi đầu, đặt môi mình lên đôi môi quyến rũ của cô, cắn một cái.






NHẤT ĐỊNH PHẢI THOÁT
“A…”
Ngải Ái muốn lùi ra đằng sau nhưng gáy đã bị Mộc Duệ Thần giữ chặt, có giãy dụa thế nào đi chăng nữa cũng bằng không.
Dường như oxi trong phổi đang bị hút dần, bắt đầu thấy thở không ra hơi. Nụ hôn đáng sợ như muốn cắn người tới ngất chỉ có thể là của Mộc Duệ Thần.
“A… A… Ưm… ưm… Buông… tôi… Mộc…”
Cô cau mày nhìn anh một lúc lâu mới nói:
“Thời gian qua chắc cậu đã sống sung sướng lắm nhỉ. Giờ cậu không cần tôi nuôi cậu nữa thì cậu để tôi về nước đi. Tôi không có thời gian chơi đùa với cậu”.
“Tôi sẽ để cô về nhưng không phải lúc này”.
“Cậu đang nhốt tôi đấy!”
“Thế thì sao?”
“Cậu còn bắt cóc tôi!”
“Ừ… Thì sao?”
Thấy Mộc Duệ Thần không có vẻ gì là sợ hãi, Ngải Ái thấy oải.
Cô xoa xoa đầu, mệt mỏi nói:
“Tại sao cậu vẫn không biết thế nào là phải trái như trước đây. Mất tích bao năm giờ lại đột ngột xuất hiện, tiếp tục quấy rối cuộc sống của tôi. Mộc Duệ Thần, cậu không quan tâm tới cảm giác của tôi thế nào ư?”
“Được thôi!”. Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi không mất tích nữa! Không bao giờ mất tích!”
Ngải Ái sửng sốt.
“Bởi vì… đêm nay, cô là của tôi!”
Oh my god! Ngải Ái ôm đầu như muốn phát điên. Cậu ta như người ngoài hành tinh từ trên trời rơi xuống. Cô nói một đằng, cậu ta đáp một nẻo, cứ như râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Không hiểu cô muốn nói gì thì đành phải dùng hành động vậy.
Cô ráng sức vùng vằng, cử động cả người để bò ra khỏi giường.
Mộc Duệ Thần một tay chống xuống giường, một tay dễ dàng ôm Ngải Ái đang định bỏ trốn cứ như đang bắt một con kiến.
“Cô chưa nghe tôi nói hết. Tôi không thích chơi trò cưỡng hiếp. Cô chỉ cần ngoan ngoãn phục vụ tôi là được”.