Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.

đâu rồi. Sau khi em tỉnh dậy… có nhìn thấy cậu chủ không?”
Kiều An Kỳ lắc đầu. Mộc Lị Vi cố nén giận nói:
“Được rồi. Em cứ ngồi đây đợi chị, đừng chạy đi đâu. Giờ chị có việc phải ra ngoài. Đừng sợ. Tối nay chị về chúng ta sẽ cùng ăn tối nhé”.
“Dạ!”. Kiều An Kỳ nhìn vẻ mặt dịu dàng của Mộc Lị Vi không còn thấy sợ hãi nữa. Mộc Lị Vi đóng cửa rồi ra khỏi biệt thự, vừa ra tới sảnh thì gặp Mộc Giản.
Cô giơ tay lên chào:
“Cha!”
“Lị Vi, con đã làm gì?”. Mộc Giản trừng mắt. “Cậu chủ đã trở về tập đoàn rồi”
“Sao ạ?”. Mộc Lị Vi ngẩn người. “Chẳng lẽ cậu chủ thà thay phu nhận nhận sự trừng phạt của ông chủ chứ không đồng ý ở đây ngủ với các cô bé kia?”
Mộc Giản thở ra cố nén cơn giận:
“Chắc chắn là con đã báo cáo với ông chủ chuyện cậu chủ nên ông chủ mới lợi dụng phu nhân để ép buộc cậu chủ. Xin con đừng giống mẹ con nữa, bất chấp mọi thủ đoạn để được thứ mình muốn. Con có biết hình phạt của ông chủ rất đáng sợ không? Cậu chủ sẽ…”
Mộc Lị Vi không chú ý tới những lời Mộc Giản nói, nhíu mày rồi quay người đi. Đôi mắt xanh biếc đầy tức giận, cô ta nắm chặt hai tay, cả người hơi run rẩy.
Không muốn ngủ với đám con gái kia là vì lý do gì? Thậm chí còn đi gặp ông chủ để nhận sự trừng phạt… Lý do…
Chỉ có một, là do con nhỏ đó. Người mà cậu chủ đã chờ đợi năm năm.






U ÁM [1'>
Mộc Giản nhìn theo con gái lắc đầu thở dài quay trở lại biệt thự. Cậu chủ đã đối xử với ông rất tốt, nếu không phải như thế ông sợ rằng con gái ông đã chết trong tay cậu chủ trên dưới cả trăm lần.
“Nhanh chóng liên lạc với Ngải tiểu thư”. Mộc Giản ra lệnh với nhóm vệ sĩ. “Đưa tiểu thư về đúng giờ”.
“Vâng, chú Giản”.
Mộc Giản cau mày bắt đầu thấy bất an. Cậu chủ vừa tròn mười tám tuổi, lần này chịu sự trừng phạt khắt nghiệt của ông chủ cho dù là người đàn ông mạnh mẽ thế nào đi nữa rất có thể sẽ phải đối diện với cái chết. Nhất là lúc này ông chủ đang rất tức giận, chắc chắn sẽ càng xuống tay nặng hơn…
“Đồng ý gì cơ ạ?”
Bùn đất bắt đầu bám vào chân, Ngải Ái thấy quần áo của anh đã ướt nhẹp, cuống quít:
“Bắc Hàn, vào bệnh viện trước được không? Mưa càng lúc càng to rồi…”
“Có đồng ý đi với anh không?”
Anh cụp mắt, lông mi đọng nước mưa, chỉ thấy một nửa đôi mắt xanh lam:
“Tiểu Ái, trả lời anh đi…”
Bắc Hàn bất giờ dang tay ôm Ngải Ái vào lòng. Anh dùng thân hình cao lớn của mình che chở cho cô, bảo vệ cô không ướt.
“Trả lời anh đi, đừng im lặng…”
Ngải Ái nép mình vào ngực anh, cảm nhận được mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ anh rất ấm áp. Chỉ trong tích tắc đã có thể sưởi ấm được cơ thể cô.
Cô ngước mặt lên, nhìn vai Bắc Hàn. Mái tóc nâu của anh đã ướt sũng nước, khổ sở nói:
“Bắc Hàn, lúc này đừng hỏi em chuyện đó. Em chưa biết nữa. Em cần phải suy nghĩ”.
“Anh chưa bao giờ ép buộc em”. Cánh tay Bắc Hàn càng ôm chặt cô. “Nhưng lần này anh muốn làm vậy… Xin lỗi em”.
Ngải Ái bị anh ôm cứng nhưng lại không thấy khó chịu. Bởi vì rõ ràng anh vẫn chú ý tới cảm giác của cô để không làm cô đau.
Anh cúi đầu, ánh mắt sáng rực. Nước mưa từ mặt anh nhỏ xuống mặt cô, cứ như những giọt nước mắt đang tuôn rơi.
“Em…”. Cô ngập ngừng. Bởi vì… Cô không có thời gian để lựa chọn.
Có thể buông tay Mộc Duệ Thần được sao? Có thể rời xa Mộc Duệ Thần được sao?
Cô đã đồng ý với cậu ta, tức là cô phải quay lại đó.
Cho dù có muốn chạy trốn đi chăng nữa… Cô có thể trốn được bao lâu?
Bắc Hàn không thể nào biết được Mộc Duệ Thần đáng sợ tới mức nào.
Cô đẩy Bắc Hàn ra, cầm áo khoác đưa ra trước mặt anh:
“Bắc Hàn, em không cần anh phải bảo vệ em”.
Ánh mắt Bắc Hàn lộ vẻ bi thương:
“Em không cần anh bảo vệ, vậy em muốn bảo vệ anh sao?”
“Em không muốn anh bị liên lụy…”. Cô hít vào thật sâu rồi thở ra. “Nhờ anh chăm sóc Thang Thang. Mai em…phải đi Mỹ rồi!”
Dứt lời, cô giơ tay che đầu chạy đi.
Bắc Hàn nhìn theo cô:
“Tiểu Ái, có phải em muốn trở về bên người đó. Em nói năm ngày sau sẽ đi… Đúng là năm ngày… Năm ngày…”
Đôi mắt màu xanh lam sâu thẳm, Bắc Hàn nhếch môi quay người đi về hướng khác.
*************
Mưa càng lúc càng nặng hạt, không thể đoán trước lúc nào trời sẽ tạnh. Ngải Ái chạy tới trước cửa hàng tiện lợi, đẩy cửa đi vào trong đi tới góc phòng xem những chiếc ô.
Cô nhìn qua những chiếc ô đủ màu sắc, lật qua lật lại rồi quết định lấy chiếc ô màu trắng. Đúng lúc vừa cầm lên thì có một bàn tay trắng mịn khác cũng cầm chiếc ô. Nhìn bàn tay này chắc chắc chủ nhân của nó khá xinh đẹp.
Cô quay sang. Là một cô bé khoảng mười mấy tuổi, mặc quần đùi và áo T-shirt mài trắng bó sát có gương mặt nhỏ gọn cá tính, sống mũi cao, môi hồng và đặc biệt là làn mi cong vút đáng yêu, ánh mắt vừa tinh ranh vừa đẹp đẽ khiến người khác vừa gặp qua liền không thể quên được.
“Của tôi!”. Cô bé đáng yêu chun mũi, giọng nói nghe thật êm tai. “Tôi lấy rồi”.
Ngải Ái rút tay lại:
“Tốt thôi, tôi không lấy nữa”.
Cô bé kia bật dù đặt trên vai, chống tay kia vào eo:
“Này chị, chị có thấy chiếc ô n