XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

ư bị hai người cùng nhau bài xích.
Nhưng tại sao? Không phải ngày đó lúc anh rời khỏi nhà họ Diệp còn rất tốt sao? Chẳng lẽ là Diệp Khung đã nói gì với Diệp Chi? Hay là nói. . . . . . Anh rũ mắt xuống, ngón tay nắm chặt thành quyền. Hay là sau khi anh đi Diệp Chi đã lựa chọn?
Anh đến tột cùng đã làm gì không tốt? Cho nên bị cô ghét bỏ như vậy, cự tuyệt không chút lưu tình như vậy. Anh tốn hết hơi sức, dùng hết tất cả phương pháp có thể để lấy lòng cô, để cho cô vui vẻ vậy mà kết quả cô nhìn cũng không muốn nhìn anh một cái, thậm chí cho số điện thoại của anh vào danh sách đen.
Kỷ Lâm chợt nhớ tới trong đoàn có một trung đội trưởng, trước khi nghỉ phép hào hứng nói lần này có thể có thời gian theo đuổi con gái nhà người ta rồi nhưng lúc trở lại thì mặt mày lạnh lùng, dung nhan tiều tụy.
Lúc anh em trong đoàn tụ họp lại, trung đội trưởng uống say ôm một người lính gào khóc, trong miệng lẩm bẩm ‘Không có yêu cầu gì mà tại sao….’
Khi đó Kỷ Lâm nghe anh ta nói mà cả người nổi da gà, nhức răng. Vậy mà hôm nay đến phiên mình… Anh rốt cuộc có thể hiểu loại đau khổ tình cảm này lại không biết phải làm thế nào.
Khi cô bất luận thế nào cũng nhìn không là của mình thì tất cả cố gắng đều uổng phí hơi sức. Kỷ Lâm rũ mắt xuống, mất hết ý chí.
“Đi, đi uống rượu. Anh đây mời.” Anh đang ngồi trên băng ghế bỗng nhảy dựng lên, nắm bả vai Bạch Kỳ cười to rồi lôi Bạch Kỳ ra khỏi võ đường.
Đợi một ngày, rốt cuộc vẫn không có.
Bạch Kỳ lần này không nói lời khinh bỉ mà yên lặng đi theo Kỷ Lâm ra ngoài, nhưng lúc Kỷ Lâm muốn lái xe thì anh đẩy anh ta qua tay lái phụ còn mình làm tài xế.
Mà ở công ty Diệp Chi, cấp trên Diệp Chi đang cầm một chồng giấy A4, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Diệp Chi “Diệp Chi, đây là lần thứ mấy cô phạm sai lầm rồi hả? Cô gần đây thế nào vậy? Đứa bé lại bị ốm hả?”
Diệp Chi lắc đầu rồi khom người trước cấp trên thật thấp, nói “Thật xin lỗi, tôi lập tức sửa, lần này nhất định sẽ không phạm sai lầm nữa.”
“Có chuyện gì có thể xin nghỉ đừng tự ôm lấy, đi đi.” Cấp trên nhìn cô một lúc rồi đem chồng tài liệu đặt lên trên tay Diệp Chi lần nữa.
Diệp Chi đã làm ở công ty ba năm nhưng chưa bao giờ làm sai chuyện gì, mấy ngày nay lại liên tiếp phạm sai lầm, nếu nói trong nhà không có chuyện gì thì anh thế nào cũng không tin .
Ai, cô gái này cũng coi là mệnh khổ, cấp trên thở dài, thôi, tha cho cô ta đi, đầu năm nay nhân viên tốt rất hiếm có.
Diệp Chi nắm chặt tài liệu, nghiêm mặt đi trở lại chỗ ngồi của mình, cô theo thói quen muốn ngồi xuống ghế dựa nhưng bởi vì không yên lòng nên ngồi lệch, ‘Bịch’ một tiếng, cả người cả ghế ngã ngửa trên đất.
“Chi Chi, cô rõ là. . . . . . Vội vàng cái gì kia chứ.”
“Tôi hỏi, cô gần đây sao vậy? Như vậy mà cũng có thể té.”
“Té đau sao? Này, làm sao cô khóc?”






Gặp Mặt
“Vì một cô gái mà cậu như vậy sao?” Bạch Kỳ mệt mỏi lau mồ hôi trên mặt, lầm bầm nói bên tai Kỷ Lâm đã say bí tỉ: “Cùng tớ đi gặp vài cô gái đi, con người cậu ngay cả tay nhỏ của con gái cũng chưa từng sờ, cứ như vậy sau này làm thế nào?”
Bạch Kỳ thật lòng cảm thấy đầu Kỷ Lâm không bình thường, anh không hiểu tại sao anh ta không hết hi vọng với Diệp Chi.
Diệp Chi có nơi nào tốt? Tuy nói bộ dáng đẹp mắt nhưng cũng đã sinh đứa bé cho người khác rồi, lấy điều kiện của Kỷ Lâm muốn tìm cô gái so với Diệp Chi trẻ tuổi, xinh đẹp hơn vô cùng đơn giản nhưng Kỷ Lâm lại chỉ muốn treo cổ trên một thân cây.
Hơn nữa người ta đối với anh có ý thì anh như vậy cũng không sao. Mấu chốt là người ta không coi anh ra gì.
Cặp mắt không có tiêu cự nhìn khắp bốn phía “Chi Chi tới? Anh...Anh ở đây. . . . . . Ở chỗ này nè.”
“Cô ta không có tới. Người ta đi tìm đàn ông khác rồi” Bạch Kỳ nắm tất cả thời cơ đả kích Kỷ Lâm, trên mặt tuấn tú có mười phần ý trào phúng, giễu cợt.
“Hắc hắc.” Kỷ Lâm cười khúc khích, không nhận ra đó là lời nói của Bạch Kỳ, ngược lại ngẩng đầu lên chỉ vào bầu trời “Một Chi Chi, hai Chi Chi, ba Chi Chi. . . . . . Đầy trời đều là Chi Chi. Hắc hắc.”
“Kỷ Lâm. Đủ rồi.” Bạch Kỳ rống giận “Đầy trời toàn là sao, không phải Diệp Chi nhà cậu.”
“Không, chính là Diệp Chi . . . . . .” Kỷ Lâm lôi tay của Bạch Kỳ, một ngón tay chỉ vào đầu của mình, vừa lảo đảo đi về phía trước vừa say khướt nói: “Nơi này. . . . . . Nơi này đều là Chi Chi. . . . . .”
“Anh hai ơi, em van anh, em lạy anh được không?” Bạch Kỳ đem ý đồ chạy loạn của Kỷ Lâm kéo trở về, bất đắc dĩ nói: “Cậu đừng há miệng ngậm miệng đều là Diệp Chi, tớ nổi hết da gà rồi.”
Anh thốt ra lời này xong, Kỷ Lâm quay đầu lại, ánh mắt lấp lánh theo dõi anh, không hề nháy mắt.
Bạch Kỳ bị anh canh chừng mà tê dại da đầu, lui về sau một bước nhỏ, “Làm gì?”
“Cậu đi đi. Cút đi.” Kỷ Lâm đưa tay ra xô đẩy Bạch Kỳ “Tớ...tớ muốn đi gặp Chi Chi. . . . . . Cậu về trước, về nhà trước đi.”
“Cậu nổi điên làm gì?” Bạch Kỳ tức giận hận không thể cho Kỷ Lâm hai cái bạt tai “Người ta không nhớ cậu. Nhìn cậu không lọt mắt. Cậu