Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1681 lượt.
Diệp Chi vẫn luôn ghi ở trong lòng. Cho nên mặc dù anh của cô luôn làm mặt lạnh với ba mẹ, Diệp Chi cũng cũng vẫn tin tưởng anh.
Vì lòng tin này mà cô mỗi ngày đều lo lắng hãi hùng, sợ anh của cô bị người ta đánh, bị người đả thương, có lúc suy nghĩ nhiều, buổi tối nằm mơ đều thấy máu tươi dầm dề.
Cô khuyên nhủ, cầu xin, thậm chí muốn quỳ xuống trước mặt Diệp Khung nhưng không thể ngăn cản được anh đi trên con đường kia, càng đi thì càng xa.
Có lúc Diệp Chi hận Diệp Khung đến tận xương tủy. Hận anh tại sao không thể an phận để cho bọn họ, những người thân này cả ngày đi theo lo lắng hãi hùng, không có một ngày trôi qua bình lặng. Cũng hận anh mang lòng tốt của bọn họ đối với anh dẫm ở dưới chân, mà không hề cảm kích.
Cảm xúc mãnh liệt nhưng cực đoan như vậy, cô không cách nào đối với anh của cô cứng rắn được.
Diệp Chi nhớ lại từ nhỏ đến lớn cùng anh chung sống, cắn môi khóc không thành tiếng, tối nay trong nhà khẳng định là một đêm không ngủ, cô nên làm như thế nào mới có thể làm cho cha mẹ yên lòng, còn có anh của cô, chuyện bên kia khi nào thì có thể giải quyết, lần sau gặp lại anh là bao lâu?
Trong đầu của cô tràn đầy vấn đề khó nghĩ, hỗn loạn không tìm được bất kỳ suy nghĩ nào. Cô xoay người muốn về nhà, lại vừa vặn đụng người bên cạnh đang đi tới.
“Thật xin lỗi.” Diệp Chi cúi đầu liên tục nói xin lỗi, trong giọng nói mang theo nồng nặc giọng mũi.
“Chi, Chi Chi?” Diệp Chi đang muốn vào nhà, bả vai lại bị một đôi bàn tay nắm chặt, giọng nói của người đàn ông vô cùng quen thuộc, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là người nào, thân thể Diệp Chi cứng đờ từ từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của người đàn ông được đèn đường chiếu rọi xuống sáng lấp lánh, bên trong không che giấu sự mừng rỡ và khát vọng, anh chợt ôm Diệp Chi vào trong ngực, ôm cô thật chặt, đầu chôn ở cổ của cô cọ tới cọ lui giống như là một con chó lớn đang nũng nịu.
“Kỷ Lâm. . . . . .” Giọng nói của Diệp Chi khẽ run, trên người của anh còn mang theo hơi rượu, hơi thở ấm nóng quen thuộc làm Diệp Chi rơi lệ.
Cô cắn cắn môi, trong lúc mơ hồ cô thiếu chút nữa đưa tay ôm lấy anh. Nhưng rốt cuộc ngay thời khắc quan trọng nhất cô đã tỉnh táo lại, vươn tay đẩy anh ra “Hẹn gặp lại.”
Kỷ Lâm bởi vì uống rượu say, phản ứng hơi chậm một chút, đưa tay muốn kéo Diệp Chi nhưng không có kéo, chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ, trong miệng lẩm bẩm “Diệp Chi, Chi Chi. . . . . . Đừng, đừng đi. . . . . .”
Diệp Chi cố gắng để cho mình không nghe giọng nói của anh, bước nhanh hơn về phía trước, quả thật hận không thể rời đi ngay lập túc trong vòng một giây.
Ngay lúc này, bên cạnh chợt lóe ra một bóng người đứng ngay trước mặt cô. Mặt mũi thanh tú của Bạch Kỳ lạnh lùng, nói ra lời nói cũng là không chút khách khí “Cô Diệp, đừng đi vội vậy chứ. Tối thiểu trước tiên phải nói rõ mọi chuyện đã.”
Tình Địch
Diệp Chi trầm mặc một lát rồi mở to mắt “Không có gì có thể nói, cứ như vậy đi, anh dẫn anh ta về đi.” Nói xong muốn đẩy Kỷ Lâm về phía Bạch Kỳ.
Kỷ Lâm mặc dù uống say, đầu óc không tỉnh táo nhưng bản năng vẫn còn, nhận thấy động tác của Diệp Chi thì lực tay ôm Diệp Chi lại tăng lên. Tay của Diệp Chi đau nhưng anh không buông tay.
“Kỷ Lâm rốt cuộc có chỗ nào làm cho cô nhìn không vừa mắt?” Chân mày Bạch Kỳ nhíu chặt, đèn đường chiếu rọi xuống làm ánh mắt có vẻ lạnh lùng khác thường, ánh mắt đen láy của anh chăm chú Diệp Chi, thái độ bất mãn tới cực điểm.
“Anh ta tốt vô cùng.” Giọng nói của Diệp Chi vô cùng nhẹ, cũng không khó nghe ra trong đó có ý khác “Nhưng tôi lại với không tới.”
Vậy mà cô lại tự ti, hèn nhát, dửng dưng không hề đối mặt với anh, chỉ có thể trốn tránh, có thể trốn tránh một ngày thì được một ngày.
Ngày trước Diệp Chi luôn cởi mở, hào phóng, mới ra trường sức lực tràn trề, không sợ hãi. Mà bây giờ cô lại chỉ có một vỏ bọc kiên cường còn bên trong thì hèn nhát.
Năm cô hai mươi hai tuổi chưa kết hôn mà đã có con, giấu diếm không được, hầu như tất cả mọi người xung quanh cô đều biết, cô nhìn thái độ của bọn họ từ kinh ngạc đến xem thường rồi khinh bỉ nhưng chỉ có thể im lặng tiếp nhận chỉ trích của mọi người.
Không ai quan tâm có phải cô bị người khác hại hay không, mọi người chỉ nhìn kết quả. Cô chưa kết hôn đã có con chính là phóng đãng, không đứng đắn, là một người đàn bà hư hỏng.
Thậm chí có lần Diệp Chi tan việc về nhà thì nghe từ bà nội hàng xóm đối diện nhà từ trước đến giờ đối với cô rất tốt đang dạy dỗ cháu gái mới vừa lên cấp hai “Cháu không thể giống như Diệp Chi, còn nhỏ tuổi mà đã bò lên giường của đàn ông. Aizzz u, nếu là bà mà là mẹ Diệp bóp chết đứa con gái làm xấu hổ gia đình này.”
Cuộc sống của bà mẹ đơn thân vô cùng khổ sở, đến từ gia đình, cả áp lực từ bên ngoài. Những năm trước, Diệp Chi thậm chí còn sợ hãi mọi người thấy.
Không dám bước ra khỏi cửa, chỉ sợ thấy ánh mắt khác thường của người khác. Thật may mẹ Diệp nhìn thấu sự khác thường của con gái, kiên nhẫn khuyên bảo. Hơn nữa Mạnh Trường Thụy