XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.

c, khoái cảm như bao phủ cả cơ thể cô, cảm giác tê liệt len lỏi vào trong cơ thể từ đầu đến chân giống như toàn thân không có chỗ nào là của mình, toàn bộ đều ở trong tay của anh.
Loại cảm giác này quá mức kinh người, quá mức làm lòng người sợ, cũng quá mức sảng khoái, lý trí Diệp Chi hoàn toàn biến mất, môi đỏ mọng khẽ nhếch lên rên rỉ ra một âm thanh mắc cỡ, muốn thừa nhận yêu cầu hung mãnh của anh.
“Không chịu nổi cũng phải chịu.” Kỷ Lâm đè lại bụng của cô, dùng sức xoay cô lại rồi lần nữa đè cô ở dưới cơ thể mình.
Tư thế như vậy khiến vị trí giao hợp của hai người nhìn càng rõ ràng hơn, càng mắc cỡ hơn. Kỷ Lâm thẳng lưng vừa dùng sức đâm lên, vừa đưa tay vuốt ve đầu ngực nhỏ nhắn màu hồng, trong miệng buông lời trêu đùa không ngừng.
“Thoải mái sao? Kẹp như vậy chặt. . . . . .”
“Chi Chi, em xem, của anh đang ở trong thân thể em. . . . . .”
“Thật muốn chết ở trong người của em. . . . . .”
Diệp Chi nghe xấu hổ nhưng cảm giác lại càng ngày càng mãnh liệt, cho đến khi Kỷ Lâm dùng sức lần nữa, Diệp Chi chỉ cảm thấy khoái cảm trong nháy mắt chợt phát ra ngoài. Đầu óc Diệp Chi trống rỗng, cả người cũng bắt đầu run rẩy, ngay cả ngón chân cũng co rúc rồi khẽ nhếch miệng lên, nhưng mà một chút âm thanh cũng không phát ra được.
Nơi đó cũng co lại vô cùng chặt, bao quanh Kỷ Lâm thật chặt.
Kỷ Lâm cũng đã tới cao trào, bị cô kẹp lấy như vậy bỗng rên lên một tiếng, trực tiếp bắn ra.
Cao triều của Diệp Chi kéo dài rất lâu, cách thật lâu mới hoàn toàn tỉnh táo lại, cô khẽ mở mắt, lông mi còn mang theo nước mắt nhìn Kỷ Lâm.
Anh cũng ở đây nhìn cô, thấy cô tỉnh táo lại thì cúi đầu thổi một hơi ở bên tai cô, cười hết sức dâm đãng “Vợ à, nước của em thật nhiều.”
Mặt của Diệp Chi đỏ ửng như máu, ngay cả cơ thể trắng nõn cũng có màu hồng nhàn nhạt, mắc cỡ uốn éo người từ dưới người anh bò ra ngoài.
Không ngờ vừa động như vậy lại vừa vặn kích thích đến dục vọng mới vừa mềm nhũn của anh. Đôi môi chợt bị anh chụp lại, tất cả sợ hãi cũng bị nuốt vào trong bụng, trên giường lớn vô cùng xốc xếch, tiếp tục triền miên một hồi lâu.






Ba
Đã gần khuya nhưng ngay cả cơm tối Diệp Chi cũng chưa ăn, bụng đói kêu ùng ục, cả cơ thể đau nhức không dứt, đến đầu ngón tay cũng không muốn động. Cả người mồ hôi chảy ròng ròng, ướt nhẹp giống như mới vừa từ trong nước vớt ra ngoài.
Diệp Chi nằm ở trên giường ổn định lại hơi thở nói Kỷ Lâm đi xuống lầu mua đồ ăn, Kỷ Lâm đáp một tiếng, vui mừng nhảy xuống giường mặc quần áo vào.
Lúc này Diệp Chi mới nhắm mắt lại, định ngủ một lát nhưng cô bất luận thế nào cũng không ngủ được, cảm giác giống như mình quên cái gì đó.
Cô ngáp dài nhìn Kỷ Lâm cài nút áo cuối cùng trên người, vừa định nói cho anh rằng mua ít bánh ngọt làm bữa sáng cho Hoàn Tử, trong đầu mới biết rõ mình đã quên gì.
Kết quả đã nhiều năm, con lớn nhất đã thuận lợi kết hôn mà con thứ hai bởi vì bị thương không thể sinh con cho nên thề không bao giờ kết hôn.
Qua nhiều năm, mẹ Kỷ ngoài sáng và trong tối đã an bài không ít cô gái xinh đẹp cho Kỷ Lâm xem mắt. Kết quả những cô gái này không phải bị Kỷ Lâm cho leo cây mà là bị anh làm cho tức giận mà bỏ đi. Thế nhưng không có một người nào có thể ngồi với Kỷ Lâm được năm phút đồng hồ.
Sau đó mẹ Kỷ cũng chết tâm, mặc dù bọn họ vẫn cảm thấy chuyện không kết hôn này khó có thể chấp nhận, nhưng so sánh với việc này thì con trai mới là quan trọng nhất. Việc không thể sinh con đã để Kỷ Lâm canh cánh trong lòng mấy năm qua rồi, bọn họ không thể tăng sự ngột ngạt trong lòng cho con trai nữa.
Mà bây giờ, đang lúc bọn họ cho là Kỷ Lâm cả đời độc thân thì lại nhô ra con trai có quan hệ với một bé củ cải.
“Mẹ nó, tôi cảm thấy Hoàn Tử chính là của tiểu tử nhà mình.” Thượng tướng Kỷ ngẩng đầu lấy tay xoa xoa đầu húi cua của mình, nhìn mẹ Kỷ nói.
“Nhưng nếu thật là như thế thì tại sao con thứ hai lại không nhận ra Diệp Chi?” Mẹ Kỷ tỏ vẻ nghi ngờ “Đứa thứ hai mặc dù nhanh nhẹn, nhưng mình đã làm chuyện gì thì tuyệt đối sẽ thừa nhận, ông quên lần đó ở đại học C, thằng bé nói Diệp Chi đã kết hôn rồi, con trai cũng không có quan hệ gì với nó sao.”
“Điều này cũng đúng.” Thượng tướng Kỷ nhíu chặt chân mày, từ trong túi móc ra một điếu thuốc, dùng ngón tay cầm điếu thuốc đặt dưới mũi dùng sức hít hà rồi mới nói: “Chờ nó trở về hỏi lại, đồ khốn kiếp này cũng thật là, không nói câu nào đã chạy đi đâu mất.”
“Được rồi ông, con trai đã lớn, cái người này há mồm là nói những từ bậy.” Mẹ Kỷ trừng mắt nhìn thượng tướng Kỷ, đưa tay đoạt lấy điếu thuốc trên tay ông “Đưa đây. Đã bao nhiêu năm rồi mà thuốc lá cũng chưa bỏ được.”
“Tôi nghe, nghe. . . . . .” Thượng tướng Kỷ uất ức vô cùng, giọng nói nhỏ giống như mèo kêu “Đây không phải là hút không. . . . . .”
“Nghe đã biết muốn nói gì.” Mẹ Kỷ vứt điếu thuốc lên trên khay trà, gương mặt đẹp lão trong nháy mắt xuất hiện vẻ tức giận “Được rồi lão Kỷ, bây giờ đã học được tranh luận rồi sao.”
“Không có, chưa.” Thượng tướng Kỷ ngượ