XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341642

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.

ng ngùng cười, vội vàng đưa tay vỗ nhẹ sau lưng của mẹ Kỷ “Đừng tức giận, tôi không nghe thấy cũng không biết gì còn không được sao.”
Mẹ Kỷ hừ một tiếng “Cái này còn nghe được. . . . . .”
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy khóa cửa ‘Rắc rắc’ rồi nhẹ nhàng mở ra, ngoài cửa truyền đến giọng nói của đứa con thứ hai đáng đánh.
“Yên tâm đi, ba mẹ anh đều ngủ hết rồi. Ừ, khẳng định, tin tưởng anh, không sai. Chúng ta lặng lẽ đi vào, đem trộm Hoàn Tử mang về nhà.”
Thượng tướng Kỷ và mẹ Kỷ liếc mắt nhìn nhau, trong lòng ăn ý nói: đứa nhỏ lưu manh.
Kỷ Lâm nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chỉ tạo một khe nhỏ, nhìn bên trong phòng khách thì kinh ngạc “Hả? Thế nào đèn phòng khách vẫn sáng? Cục cưng của bọn họ còn chưa ngủ sao?”
Nói xong, anh mở cửa lớn hơn, kêu Diệp Chi vào, nhanh chóng đi lên trước mở đường, kết quả vừa khom lưng thì đã nhìn thấy ba mẹ đang ngồi ở trên ghế sa lon nhìn về hướng này.
“Ba mẹ, hai người. . . . . . Hai người tại sao còn chưa ngủ?” Kỷ Lâm lúng túng đứng tại chỗ, qua vài giây mới miễn cưỡng nặn ra một câu.
“Chờ cậu.” Giọng thượng tướng Kỷ âm trầm nghe như hết sức khó chịu, Diệp Chi rụt bả vai lại, nhỏ giọng chào hai ông bà một tiếng rồi nhanh chóng trốn sau lưng Kỷ Lâm.
“Ha ha, chờ con làm gì?” Kỷ Lâm cười gượng, nhìn bốn bề phía nhưng không thấy Hoàn Tử, rồi đổi đề tài “Con và Chi Chi tới đón Hoàn Tử, Hoàn Tử đâu?”
“Ở phòng của mẹ và cha cậu.” Mẹ Kỷ đi tới, quan sát Diệp Chi mấy lần “Cô chính là mẹ của Hoàn Tử? Đúng rồi, người dì thấy qua hình là cháu.”
Hình? Hình gì? Trong lòng Diệp Chi nghi ngờ nhưng trên mặt lại bình tĩnh cười xấu hổ “Đúng, là cháu ạ. Cháu tới đón Hoàn Tử về nhà.”
“Đang ở trong phòng.” Mẹ Kỷ chỉ chỉ một gian phòng ngủ phía bên trái phòng khách rồi thân mật kéo tay Diệp Chi, nói: “Đi, dì dẫn cháu đi.” Nói xong thì không cho Diệp Chi cự tuyệt, cầm tay cô dẫn đi để lại không gian cho hai cha con họ.
“Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thượng tướng Kỷ ngước mắt nhìn Kỷ Lâm, ánh mắt sắc bén giống như là roi vút trong không khí mang theo sức gió, dường như còn nghe ra âm thanh vun vút.
“Hoàn Tử là con trai con.” Khóe miệng Kỷ Lâm nhếch càng lớn hơn “Nhưng con không biết. . . . . .” Anh sờ sờ đầu, đem chuyện xảy ra sáu năm trước nói cho thượng tướng Kỷ, nhưng anh không có nói Diệp Chi chủ động, mà đổi lại người chủ động là mình, miêu tả Diệp Chi thành một người bị hại.
Thượng tướng Kỷ nghe xong thì mắt càng ngày càng trừng lớn, cuối cùng dứt khoát từ trên ghế salon nhảy lên cho Kỷ Lâm một cước, ông tức giận đến đỏ mặt “Đồ khốn kiếp. Tôi dạy cậu đi ra ngoài lêu lổng sao? Cậu không cần phải thẹn thùng tôi đã mất mặt lắm rồi. Tôi muốn một phát bắn chết cậu cho rồi.”
“Cha, con sai rồi không được sao?” Kỷ Lâm xoa xoa bụng của mình, trong lòng lại tính toán một cước này làm thế nào mới có thể làm cho Diệp Chi áy náy để cô đối với mình tốt hơn.
“Một câu sai rồi là được sao?” Thượng tướng Kỷ tức muốn nhe răng trợn mắt “Con gái người ta chịu bao nhiêu là khổ sở. Một thân một mình nuôi đứa bé dễ dàng sao?” Thượng tướng Kỷ nhìn đứa con thứ hai không tim không phổi của mình, thiếu chút nữa khống chế không được nhảy qua bóp chết anh luôn.
“Vậy cậu định làm thế nào?”
“Cái gì làm thế nào?” Kỷ Lâm sửng sốt.
Mặt của thượng tướng Kỷ bỗng dưng trầm xuống “Cậu không phải muốn kết hôn với Diệp Chi chứ?”
“Dĩ nhiên muốn.” Kỷ Lâm phản ứng ngay lập tức, anh làm sao lại không muốn, anh nằm mộng cũng muốn.
“Chuyện này cũng đúng.” Thượng tướng Kỷ cầm ly trà trên khay uống một hớp trà rồi mới nói: “Chuẩn bị cho người ta một danh phận, đối với người ta thật tốt có biết không hả?”
“Dạ.” Kỷ Lâm ở trong lòng tính toán, anh hiện tại mới phải quấn quít lấy Diệp Chi để cô cho anh một danh phận.
Mà ở trong phòng ngủ của thượng tướng Kỷ và mẹ Kỷ, Hoàn Tử quả nhiên không ngủ. Lúc Diệp Chi và mẹ Kỷ đi vào, đứa trẻ đang mở đèn rồi ngồi ở đầu giường ngẩn người, nghe tiếng động ở cửa lập tức ngẩng đầu nhìn sang, vừa thấy Diệp Chi đã từ trên giường nhảy xuống nâng chân ngắn chạy thật nhanh tới, nhào tới trong ngực Diệp Chi.
Cậu không nói câu nào nhưng lại ôm chặt cổ của Diệp Chi không buông tay, có thể thấy được là rất nhớ mẹ. Diệp Chi vô cùng đau lòng, nhẹ nhàng ôm con trai rồi dịu dàng nói: “Hoàn Tử, mẹ tới đón con về nhà, trước hết đứng xuống mặc quần áo có được không?”
Hoàn Tử gật đầu rồi lại ôm Diệp Chi một lúc mới đứng xuống mặc quần áo, ánh mắt trông mong nhìn Diệp Chi chờ đợi mẹ mang cậu về nhà.
“Chi Chi, đi.” Kỷ Lâm bỗng đẩy cửa đi vào, thấy Diệp Chi đứng bên cạnh con trai bé nhỏ, trái tim lại bắt đầu nhảy lên ‘Thình thịch’.
Anh thích rất Hoàn Tử, thích đến nỗi hận không thể cướp cậu về nhà nuôi. Vậy mà khi biết Hoàn Tử là con trai của anh, cảm giác thích này lại hoàn toàn khác lạ.
Ngày trước anh thích Hoàn Tử thì ôm cậu, hôn cậu để bộc lộ cảm xúc. Còn bây giờ anh lại muốn hung hăng cắn một cái trên khuôn mặt của đứa nhỏ. Dù sao mình cũng là ba của cậu.
“Nói hẹn gặp lại với bà nội đi.” Diệp Chi cầm tay nhỏ bé của con trai, nh