Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
ẹ giọng nói.
“Bà nội, hẹn gặp lại.” Hoàn Tử phất phất tay, thậm chí còn nhìn mẹ Kỷ cười cười.
“Hoàn Tử thật biết nghe lời, hẹn gặp lại, về sau nhất định phải tới chơi với bà nội nhé.” Mẹ Kỷ khom lưng hôn lên trán của Hoàn Tử, trong mắt lưu luyến không thôi.
“Dạ.”Hoàn Tử lễ phép gật đầu, thậm chí còn nghiêm túc móc quéo với mẹ Kỷ, rồi mới đi theo Kỷ Lâm và Diệp Chi ra khỏi nhà họ Kỉ.
Vừa ra cửa nhà, Kỷ Lâm đã không chờ đợi mà bế Hoàn Tử lên, nói “Bảo bối, kêu ba đi.”
Hoàn Tử mím môi không nói, không cho Kỷ Lâm chút mặt mũi nào.
“Hoàn Tử, ba thật sự chính là ba của con, tựa như quan hệ của con và mẹ vậy, gọi một tiếng ba đi.”
Hoàn Tử nhìn Kỷ Lâm mấy giây rồi bĩu môi, nói “Gạt người.”
“Không lừa con.” Kỷ Lâm nóng nảy, lại càng phát không biết làm sao để giải thích với Hoàn Tử, nếu Hoàn Tử là người lớn, anh chắc chắn có thể nói với cậu chuyện này, nhưng Hoàn Tử mới năm tuổi, anh muốn nói cậu cũng nghe không hiểu?
Kỷ Lâm nhìn Diệp Chi nhờ giúp đỡ, mắt nhỏ dài nhìn có vẻ cầu xin, giọng nói kéo thật dài “Chi Chi. . . . . .”
Diệp Chi cười như không cười nhìn anh, vừa đưa tay đùa bỡn tóc mềm của con trai, vừa nhẹ nhàng nói: “Tự mình nghĩ cách đi.”
Vợ nhỏ không giúp một tay, chỉ có thể tự mình làm vậy. Kỷ Lâm hít một hơi, chăm chú nhìn vào mắt của Hoàn Tử “Hoàn Tử, ba của con ngày trước ngu muội, không biết con là con trai của ba, nhưng bây giờ ba đã biết. Đúng rồi, con xem hình này đi, đây là ba khi còn bé, có phải rất giống con hay không? Ba thật sự chính là ba ruột của con.”
Kỷ Lâm nhìn Hoàn Tử mong đợi, ánh mắt sáng trong “Bảo bối, về sau ba sẽ chăm sóc con và mẹ, dẫn con đi khu vui chơi, vườn thú, còn có thể dẫn con đi ăn KKC.”
“Chú. . . . . . Chú thật đúng là ba của cháu?” Kỷ Lâm nói một hơi rồi đợi một lúc lâu, Hoàn Tử mới chần chờ hỏi một câu.
“Thật.” Kỷ Lâm nói như đinh chém sắt.
“Nhưng ngày trước chú cũng muốn làm ba mới của cháu.” Hoàn Tử rúc vào bên cạnh Diệp Chi, nghiêm mặt nhìn Kỷ Lâm “Nếu như mà cháu không gọi, chú sẽ không mang cháu đi chơi, cũng không cho mua KFC cho cháu sao?” Dừng một lát, lại thêm một câu “Chú sẽ ngược đãi cháu, để cho ta giống như cô bé lọ lem phải ngủ dưới bếp sao?”
“Éc. . . . . . Không. . . . . .” Đứa nhỏ này trong đầu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì vậy?
“Vậy cháu tại sao phải gọi? Dù sao cũng vậy mà.” Hoàn Tử trừng hai mắt, thầm nói huấn luyện viên thật ngu ngốc. Nắm tay Diệp Chi ngáp một cái “Mẹ, buồn ngủ quá, chúng ta nhanh về nhà thôi.”
“Được.” Diệp Chi dường như không nhịn được cười nữa.
Giống nhau cái gì? Không giống nhau. Đoàn trưởng Kỷ tức muốn thổ huyết. Cậu là con trai ruột của anh, là của anh. Kêu một tiếng ba để cho anh vui vẻ một cái sao lại khó vậy? Lại không tốn sức nào mà.
A. ….. Thật là muốn bắt tiểu tử thúi này lại đánh đòn.
Kỷ Lâm cố nén cảm giác như muốn phát điên trong lòng, yên lặng đi theo phía sau hai mẹ con, rũ lông mày xuống vô cùng uất ức. Đúng lúc đó, Hoàn Tử chợt quay đầu lại nhìn Kỷ Lâm tạo hình cái miệng như phát âm gọi anh là ba.
Cơ thể Kỷ Lâm run lên, bước chân ngừng lại, anh có thể nhìn ra Hoàn Tử mới vừa tạo hình miệng kia rõ ràng chính là đang gọi ba. Cẩn thận nhìn Hoàn Tử lần nữa, mới phát hiện hai tai đứa trẻ đã đỏ bừng lên.
Thì ra là ngượng ngùng, lỗ mũi Kỷ Lâm chua xót nhưng trong lòng lại ấm áp giống như là đang ngâm trong nước nóng.
Mưu Kế Của Hoàn Tử
Buổi tối hôm đó, Ba Diệp và Mẹ Diệp không có về nhà, Kỷ Lâm dĩ nhiên là ngủ nhờ nhà họ Diệp, buổi tối tắm rửa sạch sẽ, thơm ngát chui vào trong giường của Diệp Chi, muốn dùng sắc đẹp hấp dẫn Diệp Chi.
Kết quả Diệp Chi lại làm như không thấy cơ bụng rắn chắc và gương mặt đẹp trai của anh, vừa chui vào trong chăn đã bắt đầu ngủ, Kỷ Lâm cố ý làm ồn cô cũng không nghe.
Đoàn trưởng Kỷ uất ức cắn góc chăn, nơi bụng còn có một ngọn lửa cháy hừng hực, nhưng đành phải chịu đựng, sắc mặt đã đen nay còn đen hơn. Thật khó khăn mới ngủ được.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Kỷ Lâm mơ mơ màng màng tỉnh lại, đã cảm thấy trong ngực mình có một thứ mềm mại giống như một cái gối ấm áp.
Hoàn Tử rúc vào trong ngực Kỷ Lâm, nghĩ tới có ba cũng có chỗ tốt rồi vui vẻ ngủ.
“Gọi Hoàn Tử dậy đi, một lát nữa cậu còn phải học.” Diệp Chi đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Kỷ Lâm đang cẩn thận ôm con trai mình nhìn tới nhìn lui, không nhịn được trêu nói: “Con trai đẹp như vậy sao?”
“Dĩ nhiên.” Kỷ Lâm gật đầu, dương dương tự đắc “Con anh đương nhiên là đẹp trai.”
“Anh thật chảnh chọe.” Diệp Chi cười, đi tới vỗ nhè nhẹ khuôn mặt nhỏ bé của Hoàn Tử “Hoàn Tử, dậy thôi.”
“Hoàn Tử tối hôm qua ngủ rất muộn, hôm nay để cho cậu nghỉ học một bữa. Dù sao năm nhất tiểu học có đi hay không cũng không sao.” Kỷ Lâm đau lòng nhìn con trai, ôm đứa trẻ không buông tay.
Diệp Chi liếc mắt “Thật may là con trai không cho anh nuôi, nếu không không biết biến thành cái dạng gì.” Cô nhìn lông mi khẽ run của Hoàn Tử, nhỏ nhẹ gọi: “Hoàn Tử, dậy nhanh nếu không sẽ bị muộn học đó.”
Những