Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1635 lượt.
nhìn ba Diệp nói: “Ông ngoại, ông nói láo lừa gạt huấn. . . . . . ba sao?”
Ba Diệp lúng túng ho khan “Cái này của ông ngoại gọi là mưu kế, ha ha, mưu kế.”
“A…” Hoàn Tử gật đầu rồi ngẩng đầu trợn to hai con ngươi nhỏ dài kia nhìn ba Diệp “Vậy cháu giúp ông ngoại nói láo, ông ngoại sẽ thưởng cho cháu cái gì?”
“Thưởng. Dĩ nhiên sẽ có phần thưởng.” Ba Diệp vội vàng đồng ý “Ông ngoại sẽ mua cho Hoàn Tử thật nhiều KFC.”
“Có thật không?” Ánh mắt của Hoàn Tử sáng lên “Vậy cháu chẳng những giúp ông ngoại nói láo, còn giúp ông ngoại để cho ba uống say, ông ngoại còn có thể cho rất nhiều rất nhiều phần thưởng hơn không?”
“Éc. . . . . .” Ba Diệp cảm thấy đã trót đâm lao đành phải theo lao. Nghĩ lại, Hoàn Tử nhỏ như vậy có lẽ không chú ý nhiều nên sảng khoái đồng ý nói: “Được.”
“Tốt.” Hoàn Tử vui mừng ôm bình rượu đi châm nước.
Ba Diệp đứng tại chỗ vỗ vỗ đầu, trong lòng chợt có một dự cảm xấu, đứa nhỏ này rốt cuộc muốn làm gì?
Lúc ba Diệp trở lại phòng bếp, Diệp Chi và mẹ Diệp cũng sớm rời bàn đi xem TV rồi, trên bàn chỉ còn lại có một người là Kỷ Lâm.
“Ba, ba đã về rồi, chúng ta tiếp tục uống.” Kỷ Lâm đẩy tới trước mặt ba Diệp một ly, vui vẻ nói.
Aizzz u, tiểu tử này thậm chí đã gọi một tiếng ba. Trong lòng của ba Diệp chợt không nỡ gã con gái, nhìn Kỷ Lâm cũng càng ngày càng không vừa mắt. Hơn nữa tiểu tử này không có việc gì tự nhiên uống nhiều như vậy làm cái gì? Nhường ông một chút không được sao, giả bộ say không được sao.
Nhưng trên mặt vẫn không biến sắc nhận lấy ly rượu của anh, cố sảng lãng cười “Uống....uố...ng.”
Hai người lại một lần nữa uống cạn y rượu, Kỷ Lâm lại đưa tay lấy rượu bình nhưng phát hiện bên trong không có rượu, vừa định khui bình rượu cuối cùng trên bàn.
Thì nghe thấy ba Diệp hô to “Hoàn Tử, đem rượu của ông ngoại ra đây.” Nói xong, nhìn Kỷ Lâm “Tiểu Kỷ, chúng ta uống mỗi người một bình đi. Dùng cái ly nhiều chán lắm, chai này cho cậu.”
Kỷ Lâm sửng sốt một lát, ngay sau đó lập tức gật đầu phụ họa “Được, chúng ta cùng nhau uống một bình.”
Lúc này, Hoàn Tử ôm này bình rượu trắng trước đó ba Diệp đã đưa cho cậu tới. Đứa nhỏ đem bình rượu đặt xuống trước mặt ba Diệp, chẳng những không rời đi mà ngược lại xưa nay chưa thấy lộ ra nụ cười lại hì hục bò lên chân Kỷ Lâm, hai con tay nhỏ bé ôm cổ của Kỷ Lâm, điềm nhiên hỏi: “Huấn luyện viên Kỷ, chú muốn cháu gọi chú là ba sao?”
Kỷ Lâm bị Hoàn Tử đột nhiên tới nói ngọt ngào như viên đạn bọc đường, ngu ngơ sững sờ gật đầu, muốn. Thế nào lại không muốn, nằm mộng cũng muốn.
Hoàn Tử nhìn ly rượu trên bàn rồi lại nhìn Kỷ Lâm, khuôn mặt nhỏ nhắn ở trong lòng anh cọ xát “Vậy chú uống một chén cháu gọi một câu có được không?”
Vẫn có chuyện tốt như vậy? Kỷ Lâm nhéo một cái lên trên đùi mình, không phải nằm mơ. Hoàn Tử thật sự sẽ gọi mình là ba. Đồng ý. Kẻ ngu mới không đồng ý.
“Được. Nhưng Hoàn Tử không được gạt ba.”
“Dĩ nhiên.” Hoàn Tử đưa tay cho Kỷ Lâm móc quéo, đuôi cáo nhỏ quoe quẩy “Huấn luyện viên uống nhanh đi, uống xong cháu sẽ gọi.”
Ba Diệp giương mắt nhìn vẻ mặt như ‘Ta chiếm được tiện nghi’ Kỷ Lâm, nhìn cháu ngoại cười rạng rỡ. Nhưng sau lưng bỗng ớn lạnh, đứa nhỏ này. . . . . . Quả thực là thành tinh rồi.
Ghen
“Ba.” Kỷ Lâm vừa nuốt một ly rượu xuống bụng thì nghe thấy giọng nói giòn giã của Hoàn Tử ở bên tai vang lên, một chữ ba trong nháy mắt làm anh rơi lệ. Anh vốn cho là mình đời này sẽ không nghe được từ này, mà bây giờ, trong cuộc đời của anh tiếc nuối lớn nhất cũng nhận đã được đền bù.
Kỷ Lâm bưng ly rượu lên để che giấu hốc mắt ửng đỏ của mình, nhin Hoàn Tử nói: “Gọi một tiếng nữa.”
Hoàn Tử không đáp chỉ nhìn ly rượu bĩu bĩu môi, Kỷ Lâm hiểu ý, uống tiếp một ly rượu trắng xuống bụng, dĩ nhiên cũng đổi lấy một tiếng ‘Ba’ từ Hoàn Tử.
Ba Diệp thật thà ngồi nhìn hai cha con đấu với nhau, cảm thấy bọn họ quên mất mình. Ông có cảm giác uất ức, rõ ràng là mình và con rể đang giao đấu, thế nào trong giây lát đã thay đổi thành hai cha con người ta dịu dàng thắm thiết với nhau.
“Hoàn Tử. . . . . .” Mắt Kỷ Lâm nhìn xung quanh, cũng không biết là anh biết chính xác Hoàn Tử không ở đây hay chỉ theo thói quen lẩm bẩm nói.
“Hoàn Tử ngủ rồi, sáng mai lại tới tìm anh, anh đừng giằng co nữa, ngủ nhanh đi, em đi tắm rửa.” Diệp Chi vỗ vỗ mặt của Kỷ Lâm rồi đắp cho anh cái chăn “Anh nghe lời, ngoan ngoãn không được nhúc nhích biết không?”
Kỷ Lâm mơ màng gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp vì uống rượu nên hồng hồng làm Diệp Chi nhìn không dời mắt. Cô vừa âm thầm tự phỉ nhổ ở trong lòng rằng mình dễ bị sắc đẹp mê hoặc, vừa không nhịn được len lén quay đầu liếc mắt nhìn Kỷ Lâm.
Ngày hôm sau Kỷ Lâm tỉnh lại, đầu đau đớn vô cùng, anh ngồi ở trên giường xoa nhẹ huyệt thái dương một lát mới đứng dậy mặc quần áo rồi rửa mặt.
Ba Diệp và mẹ Diệp đã đi xuống trong công viên dưới nhà tập Thái Cực quyền, một lớn một nhỏ đang ăn cơm trong phòng bếp, trên bàn có một tô sủi cảo thơm nức mũi và một bát cháo gạo trắng ngon