The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341633

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.

lời này cô vừa nói ra, chỉ thấy Hoàn Tử còn đang ngủ lập tức mở mắt, cơn buồn ngủ trong khoảnh khắc đã chạy mất không còn bóng dáng, bò dậy mặc quần áo, thực hiện động tác liên tiếp nhanh chóng mà lưu loát, làm Kỷ Lâm nhìn mà trợn mắt há mồm.
Đợi đến khi Hoàn Tử đi vào toilet đánh răng, Kỷ Lâm mới tiến tới trước mặt Diệp Chi hỏi “Hoàn Tử rất thích đi học?”
“Không phải thích học, chủ yếu là chứng cưỡng chế.” Diệp Chi thở dài “Một bữa cũng không được vắng mặt, lần trước chuyện kem đánh răng anh còn không nhớ sao?”
Diệp Chi liếc anh một cái, sờ soạng cơ bụng trần truồng của anh cười híp mắt “Hôm nay em mà không gọi đứa nhỏ xuống giường, trong nhà đoán chừng lại như trời sập.”
Đứa nhỏ này thật sự là có bao nhiêu chứng bệnh lạ nữa chứ. Gì mà chứng cưỡng chế, đứa con nhà mình quả nhiên khác biệt so với những đứa nhỏ khác. Kỷ Lâm cười bắt được tay nhỏ của Diệp Chi đang làm loạn trên người của anh, cúi đầu hôn một cái rồi liếm liếm “Vừa sáng sớm đã trêu chọc anh?”
“Ai bảo huấn luyện viên Kỷ thanh tú làm gì.” Mắt Diệp Chi hơi cong cong, mắt cô giống như gió bắt đầu thổi trên mặt hồ nhẹ nhàng lay động, Kỷ Lâm nhìn thiếu chút nữa mất khống chế, nếu không phải Hoàn Tử lúc nào cũng có thể đi vào thì đã sớm đè cô ra làm rồi.
Ăn điểm tâm xong Hoàn Tử và Diệp Chi nên đi học thì đi học, nên đi làm thì đi làm, Kỷ Lâm đưa hai mẹ con đi xong thì đột nhiên cảm thấy trong lòng trống trải.
Nhà anh một lớn một nhỏ ai cũng bận rộn, giống như chỉ co mình anh là vô công rỗi nghề, nhưng anh còn có mấy ngày nữa phải trở về bộ đội, đến lúc đó sợ rằng cơ hội gặp mặt sẽ ít hơn. Không được phải suy nghĩ ra biện pháp làm cho Diệp Chi mang theo Hoàn Tử dọn đến ở chung với anh.
Đoàn trưởng Kỷ nheo mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, dần dần trong đầu nảy ra ý hay.
Sắp đến giờ tan tầm, Diệp Chi đang ngồi trước máy vi tính để làm nốt đơn đặt hàng cuối cùng, thì nghe đồng nghiệp đứng ở cửa gọi vào “Diệp Chi, có người tìm.”
Cô quay đầu nhìn lại thì bắt gặp nụ cười của Kỷ Lâm
“Anh…Anh tới đây làm gì?” Diệp Chi vội vàng chạy đến bên cạnh Kỷ Lâm, cầm tay anh nhỏ giọng hỏi.
“Đón em về.” Kỷ Lâm cười híp mắt trả lời một câu rồi đặt hộp lớn đang xách trên tay đặt lên trên bàn, lớn tiếng nói: “Chào mọi người, tôi là bạn trai Diệp Chi, Diệp Chi nhà tôi đã phiền mọi người chăm sóc, tôi xin mời mọi người ăn bánh Trung thu, ngàn vạn lần đừng khách khí nha.”
Nói xong thì đôi tay nhanh chóng mở hộp bánh Trung thu đẹp đã ra, lần lượt chia từng cái ra bàn.
“Kỷ Lâm. Anh làm cái gì vậy?” Diệp Chi bị anh làm cho mặt đỏ bừng, hung dữ trợn mắt nhìn anh, mắc cỡ thiếu chút tông cửa chạy ra ngoài.
“Chia đồ ăn.” Kỷ Lâm chia xong cái bánh Trung thu cuối cùng. Lúc này mới bị Diệp Chi đẩy ra ngoài “Trung thu đến rồi, mời đồng nghiệp của em ăn bánh Trung thu thì có làm sao đâu.”
“Anh.” Diệp Chi bị tức đến nhe răng trợn mắt, anh hồi lâu mới khó khăn từ trong cổ họng nặn ra một câu “Anh làm thế này là khua chiêng múa trống cho mọi người biết?”
“Giải sầu.” Kỷ Lâm vuốt vuốt đầu của cô “Dù sao khi biết chúng ta kết hôn thì bọn họ cũng sẽ muốn gặp anh.”
“Người nào cùng anh kết hôn.” Diệp Chi hung hăng đẩy Kỷ Lâm ra, gương mặt đỏ bừng có thể nhỏ ra máu.
Kỷ Lâm biết da mặt cô mỏng, cũng không trêu chọc cô, chỉ cầm tay của cô thật chặt, mang theo cô đi đến đại học C với Hoàn Tử.
Bạch Kỳ đã trở lại, sau khi nghe nói Hoàn Tử là con trai của Kỷ Lâm chẳng những không có kinh ngạc, ngược lại lẩm bẩm khoe khoang, nói bản thân đã dự đoán điều này trước rồi, lần đầu tiên gặp đã thấy Hoàn Tử giống Kỷ Lâm.
Đến khi thấy Diệp Chi, anh gọi cô từ mẹ Hoàn Tử biến thành chị dâu, làm Diệp Chi đỏ bừng cả mặt.
Khi bọn họ về nhà, ba Diệp và mẹ Diệp đã về, nhìn thấy Kỷ Lâm còn hết sức nhiệt tình chào hỏi, không hề bất ngờ.
Khi Kỷ Lâm và Diệp Chi thấp thỏm nói rõ chân tướng cho ông bà biết, ba Diệp và mẹ Diệp chậm chạp mở lớn miệng không thể khép lại được, qua thật lâu mới phản ứng.
Mẹ Diệp nước mắt như những hạt châu cuồn cuộn rơi xuống, không phải đau lòng mà là vui mừng, không ngờ trên thế gian có chuyện trùng hợp như vậy. Con gái khổ sở nhiều năm rồi, cuối cùng sau này cũng có thể sống những ngày tươi đẹp.
Còn ba Diệp đặt kính lão xuống bàn, đi tới phòng bếp đem lấy rượu bảo vật trân quý của ông, la hét muốn cùng Kỷ Lâm uống đến không say không nghỉ.
Ba vợ muốn uống rượu Kỷ Lâm làm sao dám không nghe lời. Lập tức lên bàn, đổ đầy ly rượu cho ba Diệp và mình rồi cụng một cái, một hơi uống cạn ly rượu đầy tràn đó.
Tửu lượng của Kỷ Lâm là do ở trong quân đội luyện thành, ba Diệp có thúc ngựa rượt theo cũng không kịp, uống một hồi đã không chống cự nổi, nhưng ông lại sĩ diện hảo, không muốn mình bị con rể hạ gục.
Con ngươi đảo vòng lấy cớ đi vào nhà vệ sinh, gọi Hoàn Tử ở bên cạnh vào, đưa cho đứa nhỏ một vỏ chai rượu “Hoàn Tử, cháu len lén này đem nước lọc đổ vào trong chai này, một lát ông ngoại gọi cháu lấy rượu, cháu mang chai này đưa cho ông ngoại, biết không?”
Hoàn Tử ôm bình rượu lớn trầm mặc một lát rồi