Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.

anh!"
Thù Thành bật cười ha hả, ôm chặt cô nói: "Lúc này mới giống bà xã của anh, cái bộ dáng đa sầu đa cảm vừa rồi không biết là của ai nữa?"
Liên Sơ hừ lạnh: "Chẳng lẽ anh lại thích dáng vẻ hung hãn, đáo để này của em? Không muốn thử một chút xem cái gì gọi là đa sầu đa cảm, điềm đạm đáng yêu sao?"
Anh lật người áp trụ cô, "Ngốc, có ai cưỡi quen một con ngựa hoang tính tình cường nhạnh lại nguyện ý đi cưỡi một con dê nhỏ không nóng không lạnh bao giờ?"
Sắc mặt Liên Sơ khẽ đỏ lên, nhỏ giọng mắng: "Lưu manh."
Anh dùng sức nhéo mạnh cô một cái.
Cô bị nhéo đau, rên mạnh một tiếng, "Làm gì!"
"Nói, còn dám đoán mò nữa không? Không phải hoài nghi thể lực thì chính là nghi ngờ định lực của chồng em!"
Cô ngoan ngoãn đáp lại, "Không đoán mò nữa."
Anh bật cười, ánh mắt dịu dàng như nước khiến ai nhìn thấy cũng phải si mê, "Bảo bối, vui vẻ một chút, không có gì quan trọng hơn chuyện này."
****
Không tới mấy ngày, Liên Sơ đã sắp xếp xong vườn trẻ cho Khê Đình. Thật ra thì, với tuổi của cô bé đã sớm phải tới vườn trẻ, nhưng cô bé vẫn theo ở bên cạnh Dạ Nhiên, từ nhỏ đã không có bạn bè cùng lứa, cho nên tính tình cô bé mới trầm mặc như vậy.
Liên Sơ nhìn thấy cô bé cõng theo túi sách cùng cô giáo bước vào vườn trẻ, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu, không biết Khê Đình trầm mặt hướng nội như vậy có thể dung nhập vào thế giới của những đứa trẻ khác không.
Bất quá, ai cũng có con đường mà mình phải đi, cho dù chỉ là đứa trẻ.
Liên Sơ xoay người trở lại xe của mình.
Trước khi khởi động xe, cô liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu, cách đó không xa vẫn là chiếc xe hơi theo sát ở phía sau mình như cũ, cô không khỏi thở dài một hơi. Cô không thích bị như vậy, chẳng qua là, chỉ có như vậy anh mới có thể an tâm.
Dạ Nhiên lật đi lật lại mấy tấm ảnh chụp Liên Sơ đưa Khê Đình tới nhà trẻ ở trên tay, trong tấm ảnh, sắc mặt hai người cũng rất tốt, chắc hẳn là luôn được sống dưới ánh sáng mặt trời.
Ngu Minh đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt của hắn, do dự hỏi: “Anh, hay là nghĩ biện pháp đem con bé tới đây?”
Dạ Nhiên ngay cả lông mày cũng không nhíu lại: “Cậu không thấy tên họ Bùi đó trông chừng bọn họ rất chặt sao?” Hắn ngừng lại một chút, khẽ thở dài một hơi, “Hơn nữa…Coi như đem được con bé về đây rồi thì sẽ thế nào đây?”
Ngu Minh sững sốt, hắn quả nhiên không nghĩ tới lại đến mức độ này.
Trầm mặc hồi lâu, Ngu Minh hỏi: “Vậy anh quyết định làm thế nào?”
“Những việc khác không cần phải lo lắng, trước tiên phải tìm được Hàn Đông cái đã. Tuyệt đối không thể để cho cảnh sát tìm được hắn.”
Ngu Minh nhẫn nhịn nhưng vẫn là nhịn không được hỏi: “Có phải anh sợ hắn sẽ khai ra chuyện năm đó của Kỳ Liên Sơ?”
Ánh mắt Dạ Nhiên lóe lên một cái, trầm mặc không nói.
Đúng lúc ấy, có người gõ cửa vào thông báo: “Dạ ca, Nhiếp tiên sinh đã tới.”
Dạ Nhiên gật đầu một cái, đứng dậy.
Chỉ lát sau, Nhiếp Bá Khôn bước vào. Mặc dù ông ta đã gần 60 tuổi nhưng thân hình vẫn cao lớn như cũ, ánh mắt thâm thúy, bức người, có thể loáng thoáng nhìn ra được dáng vẻ trước đây của ông ta quả thật anh tuấn.
Ông ta nhìn thấy Dạ Nhiên, anh mắt khẽ dịu lại, “A Thành”.
Dạ Nhiên mỉm cười gọi: “Cha”.
Nhiếp Bá Khôn nghiêm mặt nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà con cũng không chịu nói cho cha, nếu không phải là Vũ An nói cho cha biết, không phải hiện tại vẫn chẳng biết gì sao. Rốt cuộc là thế nào? Có bị thương không?”
Dạ Nhiên lắc đầu một cái: “Không có việc gì, chỉ bị thương ngoài da một chút mà thôi, không muốn làm phiền cha.”
Nhiếp Bá Khôn nhìn trên nhìn dưới đánh giá hắn một lượt, lại sờ cánh tay của hắn, thấy quả thật là không có gì đáng ngại mới thở phào một cái. Lại hỏi: “Phải rồi, rốt cuộc đã tra được ai làm chưa?”
Dạ Nhiên cười nhẹ: “Con vẫn không muốn để cha công khai quan hệ của chúng ta chính là vì lý do này. Kẻ thù của con quá nhiều, thật sự không tiện gióng trống khua chiêng để lộ diện.”
Sắc mặt của Nhiếp Bá Khôn tối sầm lại, “Con trai của Nhiếp Bá Khôn ta chẳng lẽ còn phải che giấu cả đời sao? Con nói cho cha biết rốt cuộc là những kẻ nào, ta giúp con giải quyết từng đứa một.”
Dạ Nhiên lại nói: “Cũng may, những kẻ khác hầu như con đã giải quyết xong, chỉ có một gã tương đối khó giải quyết.”
“Là kẻ nào?”
“Bùi Thù Thành của tập đoàn Sở Thịnh.”
Nhiếp Bá Khôn hơi sửng sờ: “Là hắn?”
Bùi Thù Thành đó mặc dù ông chỉ mới gặp qua một lần nhưng chẳng biết tại sao lại làm ông khắc sâu ấn tượng.
Dạ Nhiên để ý sắc mặt của ông ta: “Cha biết hắn?”
“Lúc công ty bọn họ mở tiệc chúc mừng cũng từng mời Đỉnh Càng chúng ta.” Nhiếp Bá Khôn hồ nghi nói: “Nhưng mà hắn không giống như là người nhúng tay vào giới này.”
Dạ Nhiên cười lạnh một tiếng: “Không nhúng tay vào giới này có thể trụ lại ở khu mỏ quặng kia sao? Đó chính là một tòa núi bạc, có khối người ở cả hai giới hắc đạo và bạch đạo đều muốn liều mạng chia chác một chén canh này.”
Nhiếp Bá Khôn gật đầu một cái: “Nói cũng đúng. Hừ, họ Bùi hắn ở thành phố Đồng có thể một tay che trời, nhưng đây chính là thành p


Teya Salat