Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1481 lượt.
đầy đủ camera từ trước để ghi lại nhất cử nhất động khi hắn giết người diệt khẩu, lần này hắn không thoát khỏi liên can! Cho dù không chết, cũng chỉ có thể sống chui sống nhủi giống như là con chuột, vĩnh viễn phải núp ở trong một góc tối.
Mỗi lần lúc thi hành nhiệm vụ, trong lòng anh luôn giữ một loại yên lặng đến kì dị, càng nguy hiểm, càng bĩnh tĩnh, anh mê đắm cái cảm giác nhảy múa ở trên mũi đao này. Nhưng giờ đây, mọi thứ không hề uy hiếp, kết cục đã định, vậy mà anh lại không cảm thấy thỏa mãn và yên tĩnh một chút nào. Nhìn theo bóng xe Dạ Nhiên rời đi, trong lồng ngực của anh không ngừng dấy lên một tia khát máu cuồng nhiệt. Cho dù để cho luật phát xử phạt hắn thì thế nào? Cho dù khiến hắn cả đời không thoát thân được thì thế nào?
Anh là một người đàn ông, vợ anh chịu nhục anh phải tự tay dùng máu tẩy sạch.
Thù Thành đặt ống nhòm xuống bên cạnh camera, lấy cuộn băng ra, xoay người bước ra khỏi tòa hải đăng.
***
Dạ Nhiên vừa lái xe vừa phân tích tình huống trước đó, cảnh sát nhất định không thể nghi ngờ. Là ai động tay động chân? Là ai nói cho bọn hắn biết Hàn Đông muốn mua thuyền của Lưu lão nhị để chạy trốn từ chỗ này? Không, tên đó không có lá gan này.
Trước mắt xuất hiện một ngã ba, hắn lập tức rẽ trái vào con đường nhỏ trước mặt.
Rốt cuộc là ai sớm muộn gì hắn cũng bắt được, việc quan trọng nhất bây giờ chính là thoát khỏi phiền toái của đám cảnh sát kia. Chỉ là, chuyện đó cũng không thành vấn đề, chưa có ai đùa giỡn với xe mà có thể vượt qua hắn.
Hắn quần mấy hiệp, mấy xe cảnh sát có thể đuổi theo đã không còn bóng dáng. Hắn đang định lái xe rẽ vào một con đường lớn cách đó không xa, một chiếc Hummer màu đen chạy băng băng ở gần đó bất ngờ quẹo ra, hung hăng lao tới chặn ngang trước mặt hắn.
Đừng…nói Gạt Anh
Một tiếng “ầm” thật lớn, xe của Dạ Nhiên bị đâm phải lộn nhào trên mặt đất.
Qua một vài giây, đầu óc của hắn mới phản ứng kịp từ trong trống rỗng, thân thể mắc kẹt ở vị trí lái xe, toàn thân đau đớn.
Mặc kệ thế nào cũng không thể tiếp tục đợi trong xe, xe có thể sẽ nổ tung. Hắn khó nhọc đẩy cửa xe ra.
Lúc này, một đôi chân lạnh lùng của đàn ông bước qua đứng trước mặt hắn. Hắn bị túm ra khỏi xe, tiếp theo, một quả đấm cứng như sắt đánh thẳng vào bụng hắn.
Có cần gì không? Cô ấy…không có mình, có phải cuối cùng cũng có thể lau sạch vết nhơ duy nhất trong cuộc đời này không, có thể không nuối tiếc chút nào cùng với chồng của mình vĩnh viễn sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ không?
Trong lòng Dạ Nhiên thoáng nổi lên một nỗi chua xót khó tả, thản nhiên cười nói: “Không có gì đáng kể, đời này của tôi, chuyện muốn làm cũng làm rồi, muốn một người phụ nữ cũng được rồi, nếu vì cô ấy mà dâng hiến mạng sống của mình tôi cũng vui lòng.”
Trong mắt Thù Thành nổi lên lửa giận, trở tay một cái đạnh mạnh vào hắn làm hắn lảo đảo lùi lại té ngã trên mặt đất, xương sườn bị gãy thúc mạnh vào lá phổi không ngừng ho khan.
“Anh nhớ rõ cho tôi, cô ấy là người phụ nữ của tôi, anh ngay cả nghĩ cũng không xứng!” Nói xong, giơ súng lên lạnh lùng nhắm ngay mi tâm của hắn.
Đúng lúc này, từ xa truyền đến một hồi còi gay gắt chói tai.
Hai người quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc xe dừng lại ở chỗ xa, một người phụ nữ nhảy xuống từ chiếc xe, dốc hết toàn lực hét: “Thù Thành, đừng ___”, giọng nói trong trẻo vang vọng ở nơi hoang dã dội vào tim.
***
Cô chạy ra từ đám lau sậy, những bông cỏ lau trắng như tuyết, ánh trăng lững lờ, hơi lạnh cuối mùa thu, sương mù giăng phủ.
Hình ảnh này giống như sương mù mờ ảo khiến người ta giật mình.
Cô chạy nhanh về hướng này, bước chân vội vàng để lộ tâm trạng đầy lo
âu và hốt hoảng.
Hoảng loạn như thế, là vì anh hay vì hắn?
***
Liên Sơ rốt cuộc cũng chạy đến trước mặt bọn họ.
Trong khoảnh khắc, ba người đều im lặng.
Cô kinh ngạc nhìn Thù Thành nức nở nói: "Đừng như vậy, Thù Thành, đừng vì em mà làm chuyện điên rồ."
Thù Thành khẽ rũ mắt chăm chú nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng.
Dạ Nhiên cố gắng nhịn đau, bước vài bước đi về phía bọn họ.
Giong nói của cô khàn khàn: "Thù Thành, đừng nên vì thù hận mà phải dính máu tươi, đừng giống như em, chúng ta cũng từng là cảnh sát, cảm giác đó thật không dễ chịu chút nào. Huống chi, mọi chuyện đã qua, ân oán giữa em và anh ta cũng thanh toán hết, sẽ không còn một chút liên quan nào nữa."
"Liên Sơ, không cần gạt mình dối người", Thù Thành chậm rãi nói: "Chuyện này vĩnh viễn không thể qua, trừ khi, giữa anh và hắn có một người chết."
Trong nháy mắt, sắc mặt Liên Sơ cứng lại.
Thù Thành tiến lại nhìn cô: "Em biết không, trước đây anh và hắn đã tranh giành cấu xé lẫn nhau không biết bao nhiêu lần? Một người đàn ông từ bỏ em sẽ không vì em mà đi giết Hàn Đông, lại càng không thể không thèm để ý đến tính mạng của người khác mà hại anh suýt nữa phải vùi xác dưới tầng hầm. Dĩ nhiên, anh cũng từng đẩy hắn vào chỗ chết. Ván cờ này, không chết không xong. Liên Sơ....Rốt