Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
mặt vô số lần nhưng giờ phút này, Lên Sơ vẫn không nhịn được mà ngượng ngùng, xấu hổ.
Trong bồn tắm, người đàn ông cao lớn hoàn mỹ đến mức khiến cho người ta đầu óc choáng váng, miệng đắng lưỡi khô.
Bờ vai rộng rãi, da dẻ bóng loáng, cơ ngực mạnh mẽ phập phồng lên xuống, lại còn thắt lưng cường tráng ẩn chứa cả năng lượng vô tận.
Anh tiến gần hơn, đường cong rõ ràng của chiếc cằm và hầu kết phập phồng lên xuống ở gần ngay trước mặt. Cô muốn chủ động hôn anh, lại không biết vì sao mà rụt lại. Mới vừa lui về phía sau một bước người đã bị đột ngột kẹo lại, rơi vào một lồng ngực nóng bỏng.
Nhũ hoa mềm mại của cô chống đỡ nơi lồng ngực cứng rắn như nham thạch của anh, nhịp tim hòa lẫn vào nhau, trống ngực của cô càng lức đập càng mạnh. Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng và môi lưỡi ập tới, hơi thở nam tính xâm nhập làm cô choáng váng mặt mày. Anh vuốt ve từng tấc thịt yêu kiều mềm mại đang phập phồng của cô, kích tình mãnh liệt như lửa, điên cuồng khống chế thắt lưng của cô, nâng lên khỏi mặt nước, đặt lên bàn đá cẩm thạch.
Cô giống như một đóa thủy tiên nở rộ bên bờ nước.
Anh dồn dập hôn xuống bờ môi kiều diễm ướt át của cô, nhẹ nhàng di chuyển xuống cặp nhũ hoa trắng mịn như tuyết, mút lấy nụ hoa hồng nhuận phía trên, lại xuống, xẹt qua bụng dưới hồng hào trắng mịn, đến bụi hoa mềm mại như tơ, cuối cùng, cuồng nhiệt mút hôn ở nơi bụi hoa chứa đầy chất lỏng…Cô giãy giụa ngâm nga, thống khoái lại khổ sở mê loạn. Anh chặn lại đôi môi thất hồn lạc phách của cô, đầu lưỡi ở trong quấn quýt điên cuồng không dứt.
Thân thể cứng rắn rốt cuộc tiến vào cô, theo dòng nước đánh thẳng vào trong dồn dập.
Thế giới gần như mất khống chế rồi hôn mê.
Giọng nói của anh khàn khàn: “Thật tốt, thật tốt…Từ trước tới nay, chúng ta chưa từng như vậy.”
Cô đột nhiên sợ hãi, mở mắt ra.
Chưa từng có sao?
Gương mặt nghiêm nghị lấm tấm mồ hôi ở trước mặt, trong cơ thể, cứng rắn cuồng nhiệt như lửa điện kia đánh thẳng vào, xung quanh là dòng nước dịu dàng vây chặt lấy cô…Tất cả ở đây sao lại rõ ràng quen thuộc đến vậy?
Rõ ràng là anh! Sao lại nói là không phải?
Dịp Tốt
Kí ức giống như miệng cống bị mở ra, đoạn kí ức được giấu ở nơi sâu thẳm nhất kia đột ngột xuất hiện, mọi thứ trước mắt trở nên hỗn loạn đan lồng vào nhau, chập chờn quay về, như lướt ở trong mơ, không phân rõ là thật hay ảo.
Liên Sơ cố gắng ngăn lại những suy nghĩ khiến cho người ta hoảng hốt ấy, bày ra dáng vẻ gợi tình. Nếu để cho Thù Thành biết được suy nghĩ trong lòng mình lúc này, anh chắc chắn sẽ giận sôi lên.
Cô âm thầm cắn răng một cái, dùng sức trở mình, cả người rơi vào trong bồn nước. Sóng nước đột nhiên cuồn cuộn, hai người chìm hẳn xuống mặt nước.
Thù Thành cả kinh, trong nháy mắt, Liên Sơ đã nghiêng người hôn lại anh.
Anh thở dài: “Không thích ư? Em biết rõ là anh thích muốn chết phải không? Liên Sơ…Anh yêu em.”
Liên Sơ ôm chặt anh, tựa vào bả vai của anh: “Em cũng yêu anh, có lẽ không nhiều như anh đã yêu em, nhưng chắc chắn là nhiều hơn yêu chính bản thân mình một chút xíu.”
___ Thù Thành, không có gì có thể khiến em phản bội anh lần nữa, mặc kệ người khác hay là chính bản thân em, mặc kệ những xúc cảm không giải thích được kia, cũng mặc kệ cái kí ức hay cảm giác hơi nhiễu loạn lòng người kia…
Không liên quan đến lời thề hay trách nhiệm, cũng không quan hệ tới đạo đức, ân tình, chỉ vì, nhìn anh thống khổ chính là việc đau khổ nhất trong cuộc đời này của em.
Thân ái, em yêu anh.
***
Một đêm này, hết sức mệt mỏi lại an tâm, Liên Sơ nằm dài trên giường chìm vào giấc ngủ, trước khi ngủ còn giãy giụa mở mắt ra, quay đầu lại hỏi: “Thù Thành, anh vẫn chưa ăn gì phải không? Để em giúp anh hâm nóng lại.”
Thù Thành cười khẽ đè cô lại: “Ngủ đi.”
Liên Sơ nhắm mắt lại, cảm động dựa sát vào anh ngủ.
Thù Thành ngắm nhìn Liên Sơ ngủ yên, như có điều suy nghĩ.
Bụng anh quả thực là rất đói, nhưng lại không có cảm giác thèm ăn. Đốt một điếu thuốc, suy nghĩ một chút, lại đem dập. Ngủ thôi, ôm Liên Sơ vẫn còn đưa lưng về phía mình lật qua, nhẹ nhàng nâng đầu của cô lên, cánh tay vòng qua, hơi gập lại, cứ tự nhiên như vậy mà ôm chặt cô vào trong lòng.
Cô nhíu mày, nằm trong ngực anh mơ màng màng lắc đầu: “Sẽ nặng đấy.”
“Không sao.”
Cô liền xích lại gần hơn một chút, dựa vào lồng ngực của anh ngủ thiếp đi.
***
Tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, tâm trạng vui vẻ. Liên Sơ chải đầu, gương mặt trong gương cực kỳ tươi tắn mỹ lệ.
Thù Thành nằm trên giường nhìn cô đầy hứng thú, cố ý hỏi: “Sao mới sáng ra đã cười tươi đến mức gió xuân cũng nhộn nhạo như vậy? Có phải có ý tưởng nào mới không? Nói ra, chúng ta cùng nhau thực hiện.”
Liên Sơ cố ý thở dài: “Aizz, thực hiện cũng vô ích.”
“Có ý gì?”
“Đúng ra là, mặc dù nhân vật chính vẫn là hai người đấy, nhưng không nghĩ lại có thể làm ra…hiệu quả giống như tối qua nữa.”
Sắc mặt Thù Thành trở nên khó coi: “Em muốn nói là anh lại không có năng lực đó?”
Cô chớp mắt